⬅ Trước Tiếp ➡
32.1: Trò hề tại hôn lễ (1)
“Alo, Nhuế Tịch? Tôi là Ngô Hàm đây.”
Sau lần gặp mặt đó, Ninh Nhuế Tịch đã biết được thông tin của Ngô Hàm, cả hai đã trao đổi phương thức liên lạc với nhau. Nhưng những tuần tiếp theo, chẳng ai gọi điện hay nhắn tin gì với nhau cả.
Lý do là vì Ninh Nhuế Tịch quá bận rộn, cô phải đi làm, rồi ban đêm còn đi học, có đủ thứ cần thực hiện, cho dù có ba đầu sáu tay đi chăng nữa thì cũng không làm xuể.
Sau hai tháng, cô đã gầy đi rất nhiều, thậm chí còn sụt tận hai cân, ấy vậy mà tinh thần cô vẫn luôn trong trạng thái ổn định, ngày nào trông cô cũng rất rạng rỡ, làn da trắng trẻo hồng hào.
Ngay khi cô quên mất rằng mình đã trao đổi thông tin liên lạc với Ngô Hàm thì đột nhiên người kia lại gọi đến.
Thất thần một lát, Ninh Nhuế Tịch mới nở nụ cười đáp lời: “Ừm. Ngô Hàm, xin chào, có chuyện gì ư? Sao cậu lại gọi đến vậy?”
Ngô Hàm cũng cười nói: “Không có việc thì tôi chẳng có quyền được gọi đến sao? Vấn đề là như này, cuộc nói chuyện lần trước cậu suy nghĩ thế nào rồi? Tôi không đùa đâu, nếu cậu cần tìm công việc thì tôi có thể giúp đỡ cậu mà.”
Thật sự thì Ngô Hàm cũng chẳng rảnh rỗi hơn là mấy, chỉ mới nghỉ ngơi được vài ngày, trong đầu liền nhảy số gọi cho Ninh Nhuế Tịch.
Tuy cô cảm nhận được lòng tốt của đối phương, nhưng Ninh Nhuế Tịch vẫn kiên quyết từ chối: “Thật sự không cần thiết đâu mà. Ngô Hàm, cảm ơn cậu. Hiện tại tôi định đi học thêm vào ban đêm, tớ đang học về lĩnh vực kinh tế tài chính. Không biết có liên quan đến việc mất trí nhớ hay không, nhưng dạo này tôi rất có hứng thú với ngành kinh tế. Có lẽ tôi sẽ cần sự giúp đỡ của cậu khi cần. Nhưng mà hiện tại, tôi thật sự…”
Ban đầu Ngô Hàm vẫn hơi khó chịu, nhưng khi nghe đối phương giải thích xong, trong lòng cô ấy lại cảm thấy có chút nhẹ nhõm, thay vì cố duy trì chủ đề này, cô ấy cố tình lảng sang vấn đề khác: “Nhân tiện thì, Nhuế Tịch, ngày mai bạn học của chúng ta sẽ tổ chức lễ kết hôn, cậu có muốn đi cùng với tôi không? Sẵn tiện đi thăm mấy người bạn hồi xưa đã học chung luôn?”
Ninh Nhuế Tịch thật lòng muốn từ chối thêm lần nữa, bởi cô chẳng có ký ức gì với cái cơ thể này hết, nếu cứ tiếp tục liên lạc cùng những người này thì sẽ gặp rắc rối mất, nhưng còn chưa kịp cất tiếng thì Ngô Hàm đã giành lời trước.
“Nếu cậu đi cùng thì tôi sẽ đến buổi lễ, còn không thì thôi. Dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”
Câu nói của Ngô Hàm khiến cho cổ họng của Ninh Nhuế Tịch nghẹn ứ, phải một hồi lâu sau đó mới dám lên tiếng: “Cái đó, Ngô Hàm…”
Dù chỉ mới gặp mặt được duy nhất một lần, nhưng hình như mối quan hệ đã tiến triển rất tốt nhỉ?
Ngô Hàm sảng khoái cười: “Tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi mà, nếu không muốn vậy chúng ta đi mua sắm nhé. Dù sao chồng của cậu cũng là quân nhân, chắc phải lâu lắm mới anh ấy mới về nhà, chắc cậu buồn lắm nhỉ, vậy sao không thư giãn bằng cách đi mua sắm hay gì đó.”
Ninh Nhuế Tịch thật lòng muốn nói rằng cô chẳng buồn chút nào, mọi chuyện vẫn bình thường đấy thôi, nhưng nghĩ tới việc ban nãy cứ liên tục từ chối như thế, lần này mà cũng vậy thì thật không hay. Hơn nữa, cô cũng có ấn tượng rất tốt với Ngô Hàm, cô ấy khiến cô liên tưởng tới mình ở kiếp trước, nhưng tất nhiên, bản thân cô không đẹp bằng người kia rồi.
“Được rồi, khi nào chúng ta đi, địa điểm ở đâu?”
Ninh Nhuế Tịch thầm nghĩ, có một số chuyện không thể tránh nổi. Nếu để sau này cứ phải bắt gặp người lạ ở trên đường tự dưng tiến đến chào hỏi mình, sao bây giờ không thử làm quen với họ luôn đi, đồng thời cũng giúp việc nhớ lại ký ức nhanh chóng hơn. Có mất mát gì đâu.
Nghe xong, Ngô Hàm lập tức cười lớn: “Ý cậu là đi mua sắm hay đám cưới?”
“Đám cưới. Nếu còn sớm thì mình đi mua sắm. Cậu muốn mua gì thì mua.”
Ninh Nhuế Tịch nghiêm túc nói.
Cô không biết điều kiện gia đình của Ngô Hàm ra sao, nhưng ở kiếp trước, mỗi lần có chuyện gì buồn là cô toàn đi mua sắm một mình. Muốn hẹn hò với bạn tốt đi chơi nhưng bởi vì chuyện công việc nên bọn họ không gặp mặt nhau quá nhiều. Vì vậy khi đó cô rất ghen tị với những hội bạn bè có thể gặp mặt rồi đi mua sắm cùng nhau.
Đi mua sắm cùng với bạn bè khác hoàn toàn so với việc đi với bạn trai. Và tất nhiên, điều hạnh phúc hơn cả của một người phụ nữ là có được cả hai người.
Tuy rằng cô và Ngô Hàm chỉ gặp nhau mới một lần, nhưng nếu chịu cùng nhau hòa hợp, đương nhiên tình cảm sẽ phát triển hơn thế nữa, tuy không đến ngưỡng là chị em tốt nhưng là bạn bè tốt với nhau cũng được.
⬅ Trước Tiếp ➡