Quần áo trong tủ đã được chuẩn bị sẵn rõ ràng là người nào đó không biết sở thích của cô nên đã chuẩn bị đủ loại kiểu dáng, tất cả đều là đồ mới tinh. Mỗi chiếc đều mang nhãn hiệu xa xỉ, những thương hiệu mà trước đây cô chưa từng có khả năng chạm tới.
Cô chọn một bộ đồ ngủ màu hồng có họa tiết quả dâu tây, mặc vào rồi để mái tóc còn ướt một nửa xõa dài xuống tận eo. Sau đó, cô đi xuống nhà bếp, hâm nóng một cốc sữa rồi mang nó đến phòng làm việc bên cạnh phòng mình.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, giờ này Hoắc Tư Thành hẳn vẫn còn đang làm việc trong thư phòng.
Cô gõ cửa nhẹ
"Hoắc Tư Thành, anh ngủ rồi à?" giọng cô gái vang lên khẽ khàng, có phần ngại ngùng.
Một giây sau, cánh cửa mở ra.
Ngay lúc Bạch Cửu ngẩng đầu, ánh mắt cô chạm phải đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như vực thẳm của người đàn ông.
Ngón tay đang cầm ly sữa của cô khẽ siết lại vì căng thẳng, nhưng cô nhanh chóng thả lỏng ra.
"Em chưa đi ngủ à?"
Giọng anh trầm thấp vang lên.
"Giờ em đi nè.”
Cô mím môi, giọng rụt rè, rồi đưa cốc sữa ra.
"Em hâm nóng sữa cho anh. Uống một chút rồi đi ngủ sớm nha."
Cô nhẹ nhàng đá đôi dép ra, để lộ đôi chân nhỏ nhắn, trắng ngần.
Ngay lập tức, Hoắc Tư Thành cau mày, giọng trầm xuống
"Đi dép vào."
"Hả?"
Cô ngây ra, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, nhìn anh một cách ngơ ngác.
"Em mà bị cảm thì lấy gì đến trường?"
Anh nói rồi đột ngột ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xỏ đôi chân nhỏ của cô vào đôi dép hình thỏ.
Bạch Cửu sững người.
Vừa rồi anh nói gì?
Cô có thể đến trường sao?
Phải đến khi cảm nhận được đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào mắt cá chân, cô mới sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Cô còn chưa kịp hiểu tại sao anh lại thay đổi quyết định thì đã nhào tới ôm chặt lấy anh, giọng tràn đầy niềm vui
"Hoắc Tư Thành, cảm ơn anh "
Cô vốn nghĩ sẽ phải tốn thêm công sức mới thuyết phục được anh đồng ý, thậm chí còn định dùng một chút “chiêu trò”. Nhưng không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy.
Nhưng vì sao?
Vì sao Hoắc Tư Thành lại đột nhiên cho cô đi học?
Rõ ràng cô đã chuẩn bị sẵn sàng để dùng nụ hôn như “mồi nhử”, hy vọng lúc anh chìm trong ham muốn thì cô có thể tranh thủ nhắc chuyện đến trường...
Bất ngờ, người đàn ông ôm chặt eo cô, giữ cằm cô rồi cúi xuống định hôn.
"Chờ đã..."
Bạch Cửu nghiêng mặt né nhẹ, vội vàng đưa ly sữa cho anh trước khi anh nổi cáụ
"Uống sữa trước đã."
Hoắc Tư Thành từ nhỏ đến lớn chưa từng uống sữa "..."
Thấy anh không nhận, Bạch Cửu chớp mắt, có vẻ hơi bối rối
"Không phải... anh thích uống sữa sao?"
Anh không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt không rõ cảm xúc.
"Không sao.”
Cô cười nhẹ
“Nếu anh không thích thì em uống."
Cô nâng ly lên, nhấp một ngụm. Nhưng chưa kịp nuốt xuống thì môi cô đã bị chiếm lấy.
"..."
Cô lại nhấp thêm một ngụm sữa, và một lần nữa bị anh hôn.
Bạch Cửu "...”
Thì ra không phải anh không thích uống sữa, mà là không thích uống trong cốc.
Vậy nên, anh uống một ngụm... từ môi cô. Còn cô, cũng uống một ngụm rồi... chẳng còn ngụm nào nữa.
Đầu lưỡi cô tê rần. Cô lau môi, khẽ kiễng chân lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi mỏng của anh, thì thầm
"Ngủ sớm đi, ngủ ngon."
Nói xong, cô xoay người bỏ chạy.
Hoắc Tư Thành vẫn đứng lặng ở cửa, ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô đầy âm u và sâu thẳm.
Trong đáy mắt anh, không còn là ham muốn đơn thuần mà là khát vọng đen tối của một con thú hoang muốn lôi con mồi trở về hang, xiềng xích lại, mãi mãi.
Bạch Cửu trở về phòng, lòng vẫn còn phấn khích.
Ở kiếp trước, cô đã cầu xin được gỡ bỏ lệnh cấm trong một thời gian dài. Vậy mà ở kiếp này, điều ấy lại đến nhanh đến bất ngờ.