Tại sao thiếu gia, ngài có ý kiến gì với việc mời gia sư vậy?
Phải nói rằng, vị trợ lý toàn năng này thật sự đã đánh giá quá thấp mức độ chiếm hữu của Hoắc Tổng nhà mình.
Căn bản không nhận ra rằng, thiếu gia nhà anh ta không phải có ý kiến với "gia sư", mà là có ý kiến với "bất kỳ ai tiếp cận Bạch Cửú.
Chú Trịnh vẫn duy trì nụ cười hiền hòa như cũ, như thể không hề nhận ra bầu không khí trong phòng vừa đột ngột tụt xuống mấy độ
"Cần gì mời gia sư? Thiếu gia chẳng phải chính là gia sư tốt nhất rồi sao?"
Bạch Cửu "..."
Không
Cô không đủ tiền để thuê gia sư cấp Ma Vương như anh đâu
Bạch Cửu gần như không cười nổi nữa, miệng vẫn phải giả vờ rất nở nụ cười giả tạo mà nói
"Thôi đi, anh bận thế mà..."
Hoắc Tư Thành "Không bận."
Bạch Cửu lập tức nghẹn lời "..."
Nhưng cô thực sự không muốn để Hoắc Tổng dạy học cho mình đâu mà
Nhìn vẻ mặt như nuốt phải gai của cô gái, sắc mặt Hoắc Tổng trầm xuống một chút, khí áp trong phòng lập tức tụt dốc.
Bạch Cửu lập tức cảm nhận được khí lạnh ấy, vội vã nói
"Vậy... vậy anh có thể mỗi tối dành cho em ba tiếng dạy học được không?"
"Ừm." Gương mặt lạnh lùng như nước của người đàn ông cuối cùng cũng dịu đi chút ít, còn tựa đầu trên tay, thản nhiên mà nhàn nhã nhìn cô, "Học phí...?"
Trán Bạch Cửu lập tức xuất hiện vài vạch đen.
Phải trả bao nhiêu sính lễ mới mời nổi anh đây?
Bạch Cửu thử dò hỏi "Mỗi ngày hai cái hôn được không?"
Hoắc Tư Thành không nói gì.
"Thêm một cái ôm?"
Vẫn không nói gì.
Bạch Cửu cười cứng đờ "Vậy... anh muốn gì?"
"Ngủ chung đi."
Bạch Cửu "... "
"Không được "
Bạch Cửu không kịp suy nghĩ đã phản xạ hét lên.
Câu này vừa thốt ra, người đàn ông vừa được cô dỗ ngọt cả buổi cuối cùng cũng lại trở về với bản mặt âm u, lạnh lẽo vốn có.
Bạch Cửu sao số tôi khổ thế này
Suy nghĩ hồi lâu, Bạch Cửu lí nhí lầm bầm như muỗi kêu
"Em hiện tại không muốn... sinh em bé."
Trong khoảnh khắc, bầu không khí trong phòng trở nên có phần ngưng trệ.
Một lúc sau, người đàn ông mới nhàn nhạt mở miệng “Chỉ ngủ thôi.”
Bạch Cửu hơi sững lại “Ngủ yên tĩnh hay là ngủ... kiểu chuyển động?”
Hoắc Tư Thành khẽ nghiêng mắt liếc cô, nụ cười có phần trêu trọc “Em muốn ngủ kiểu động sao?”
“Không không không.” Bạch Cửu vội vàng lắc đầu
“Ý em là ngủ thì cứ bình yên mà ngủ là tốt nhất.”
Chú Trịnh và Tả Vưu đều không phát biểu ý kiến gì về cách hai người ngủ thế nào, dù trong lòng họ rất mong có thêm một cậu thiếu gia hoặc tiểu thư.
Nhưng năm nay Bạch Cửu mới chỉ mười tám tuổi, không muốn có con cũng là chuyện bình thường. Dù sao xét cho cùng, cô cũng chỉ vừa mới trưởng thành.
Tối đến.
Sau khi ăn tối cùng Hoắc Tư Thành, Bạch Cửu liền trở về phòng học bài. Trước khi đứng dậy rời đi, cô thử thăm dò
“Em đến thư phòng tìm anh lúc tám rưỡi nhé?”
Hoắc Tư Thành đang cầm bát canh dưỡng dạ dày mà cô ép uống, giọng lạnh nhạt “Tám giờ.”
Bạch Cửu “...”
Được thôi, thầy giáo gia sư, anh nói sao thì là vậy đi.
Cô lập tức chạy về phòng, vừa mở sách ra chưa được bao lâu thì nhận được một tin nhắn gửi đến
Anh "Tình" "Chị đã hạ cánh, ổn rồi, đừng lo."
Bạch Tiểu Cửu "Em biết rồi."
Tin nhắn của Cố Phồn Tinh trả hơi chậm, nên Bạch Cửu đặt điện thoại xuống, mở sách bắt đầu ôn bài.
“Đinh đông đông”
"Anh" Tình "#Hình ảnh# Đã thay khóa, gửi chìa khóa cho em rồi đó."
Bạch Cửu nhìn cánh cửa trong ảnh bị đá ra một lỗ to “...”
Không thay cũng không được nữa rồi haiz?
Bạch Tiểu Cửu "Chị ơi, có trộm hả?"
"Anh" Tinh "Ừm."
Bạch Tiểu Cửu "Vậy cái lỗ đó là..."
Một lúc sau mới thấy trả lời, có vẻ đang nghĩ xem nên nói thế nào.
"Anh" Tinh Chất lượng quá kém.
Bạch Cửu dở khóc dở cười, thuận theo lời cô ấy