Mẹ ép con lúc nào? Con gái ta hoàn hảo như vậy, nên xứng với đàn ông tốt như Hạ Kiều Yến.
Tần Dĩ Duyệt im lặng mà liếc mắt, Lạc phu nhân, người có phải chỉ xem đoạn đầu thôi nhỉ?
Có ý gì?
Người không biết có một đứa con sao Hạ Kiều Yến?
À? Lạc Minh Mị lập tức giống như bị sét đánh qua, Tần Dĩ Duyệt, con nói lại lần nữa đi.
Anh ta có con rồi.
Lạc Minh Mị nuốt một ngụm nước bọt, mang vẻ mặt nhăn nhó sau một lúc, Vậy cậu ta ly hôn chưa?
Tần Dĩ Duyệt: ...
Cô quyết định không nói chuyện với sinh vật đầu có toàn lỗ hỗng này nữa.
Khi Tần Dĩ Duyệt cùng Lạc Minh Mị đến nhà, Hạ Kiều Yến cùng Tần Thu Dương đã đem đồ đạc trong xe đều chuyển hết lên đây.
Tần Thu Dương rót cho ly nước ấm Hạ Kiều Yến, Đêm nay thật sự là cám ơn con rồi, trong nhà lộn xộn, tiếp đãi con không chu đáo rồi.
Bác trai khách khí rồi.
Tần Thu Dương không để lại dấu vết mà đánh giá Hạ Kiều Yến, phát hiện từ ăn nói, cử chỉ của anh đều không là người mà nhà bình thường có thể nuôi dưỡng được.
Bộ âu phục, giày da, không cần nhìn kỹ đã biết rõ giá trị xa xỉ.
Hạ Kiều Yến giống như không biết Tần Thu Dương đang đánh giá mình, phối hợp mà uống trà.
Ba người nói chuyện vài câu, một lúc sau Hạ Kiều Yến đặt chén trà xuống, Bác trai, bác gái. Giờ cũng không còn sớm, không quấy rầy mọi người nghỉ ngơi nữa, con đi về trước.
Lạc Minh Mị lập tức cười tủm tỉm nói: Để cho Dĩ Duyệt tiễn con. Khu nhà mình buổi tối rất dễ lạc đường.
Vậy con không khách khí.
Tần Dĩ Duyệt âm thầm véo Lạc Minh Mị một cái, nghiến răng nghiến lợi mà cầm thẻ ra vào đi ra ngoài.
Khu phố nhà cô đường đi ban ngày mà nói thì hơi phức tạp một tí Không quen đi đúng là dễ lạc đường.
Tần Dĩ Duyệt đi chậm hơn Hạ Kiều Yến ba bước. Thỉnh thoảng mượn đèn đường mờ vàng đánh giá bóng lưng Hạ Kiều Yến.
Cũng không biết Ông Trời có phải thiên vị Hạ Kiều Yến quá rồi hay không, ngay cả bóng lưng cùng sau gáy cũng so với người khác đẹp hơn mấy lần.
Hạ Kiều Yến đi trước đột nhiên dừng bước lại, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía Tần Dĩ Duyệt.