Hạ Kiều Yến thừa dịp lúc Tần Dĩ Duyệt tức giận, rất nhanh hôn một cái lên mặt cô.
Trước khi Tần Dĩ Duyệt kịp phản ứng, nhàn rỗi lắc lư bước đi, vừa đi vừa nói chuyện: Ngày mai tôi sẽ may cho cô váy cưới, sau khi váy may xong, sẽ cùng tôi kết hôn.
Tần Dĩ Duyệt bị Hạ Kiều Yến không biết xấu hổ cho làm cho nản chí rồi.
Cô rõ ràng chỉ là một bác sĩ bình thườn của bệnh viện, làm sao lại hấp dẫn người đàn ông mà cả phụ nữ ở Tần thành đều muốn kết hôn chứ?
**
Từ khi bố mẹ trở về, cuộc sống sinh hoạt của Tần Dĩ Duyệt lập tức bay lên đỉnh cao.
Mẹ cô trước khi kết hôn là người làm bánh ngọt, sau khi kết hôn thì không đi làm, yên tâm ở nhà làm vợ, chú tâm chăm sóc Tần Dĩ Duyệt.
Khi Tần Dĩ Duyệt thành niên, mẹ sẽ đem tất cả sự quan tâm đặt ở trên người của bố cô.
Bố cô là kỹ sư kiến trúc, thường xuyên đi khắp nơi khảo sát.
Hai người mấy năm này thường xuyên xách vali đi, vừa đi là ba bốn tháng, thậm chí là nửa năm, phóng khoáng đến nỗi Tần Dĩ Duyệt không thể ngừng hâm mộ.
Được mẹ tỉ mỉ nuôi nấng hai ngày, thần sắc Tần Dĩ Duyệt tốt hơn nhiều.
Thứ hai đến văn phòng, Tiểu An gặp bộ dạng của cô làm kinh ngạc không thôi, Chị Tần, mị lực của tình yêu lớn đến như vậy sao?
Em nói ai vậy, Mẹ của chị trở về rồi. Tần Dĩ Duyệt nói xong, đặt một túi điểm tâm nhỏ cùng một lon sữa bò lên trên bàn Tiểu An.
Thay em cám ơn dì nhé. Tiểu An hai mắt tỏa ánh sáng mà bưng lấy điểm tâm nhỏ, mở miệng một tiếng mà bắt đầu ăn, vừa ăn bên cạnh không rõ mà hỏi thăm: Umm, Hạ tổng với chị có quan hệ gì vậy, em rất tò mò đó.
Đừng hỏi chị chuyện ngoài công việc!
Nhưng em rất tò mò. Nghe nói Hạ tổng không gần nữ sắc, truyền thông nhiều như vậy cũng không có thành công chụp được hình ảnh Hạ tổng cùng phụ nữ ở cùng một. Anh ta rõ ràng nắm tay của chị, cái này không thể không tò mò sao!
Khi nào thích hợp chị sẽ nói. Tranh thủ thời gian đi chuẩn bị tư liệu đi.
Tuân mệnh tuân mệnh. Tiểu An gật đầu như giã tỏi, Ah, đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên rồi, giáo sư Lâm bảo chị lúc làm việc đi lên văn phòng giáo sư một chuyến.
Có nói chuyện gì không?
Không nói, em đoán chừng là có liên quan đến bài giảng của ông ấy.
Chị biết rồi, tí nữa chị sẽ qua.
Vâng.
Tần Dĩ Duyệt đem túi đặt đến chỗ mình, sau đó đi đến văn phòng của giáo sư Lâm.