⬅ Trước Tiếp ➡
Trong phòng, lập tức tràn đầy yên tĩnh.
Tần Dĩ Duyệt động tác chậm chạp mà cúi đầu xuống, đánh giá điện thoại còn chứa một ít ấm áp trong tay.
Tay giống như có ý thức riêng, nhẹ nhàng mở ra màn hình.
Trên màn hình lập tức xuất hiện Tiểu Bảo đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn lại đầy thịt, cười tủm tỉm mà nhìn xem tivi.
Đôi mắt đen láy, rất giống Hạ Kiều Yến.
Tần Dĩ Duyệt tay đặt trên mặt Tiểu Bảo chậm rãi vuốt ve.
Nghĩ đến lúc cô cùng Tiểu Bảo tạm biệt không vui vẻ, đầu ngón tay của cô giống như bị phỏng, rụt tay trở về.
Cô lấy tay lướt sang hình ảnh mới.
Đó là ảnh Hạ Kiều Yến và Tiểu Bảo chụp ảnh chung.
Tiểu Bảo như Phật Di Lặc nhỏ ngồi trên đùi Hạ Kiều Yến, cổ nhỏ ngẩng cao cao, con mắt nhìn Hạ Kiều Yến.
Hạ Kiều Yến cũng cúi đầu nhìn Tiểu Bảo.
Hình ảnh đó đặc biệt ấm áp.
Trước mặt Hạ Kiều Yến, Tiểu Bảo cũng biểu hiện bình thường như bao đứa trẻ khác, toàn tâm ỷ lại Hạ Kiều Yến.
Tần Dĩ Duyệt ánh mắt nhìn đến trên mặt Hạ Kiều Yến, tráu tim bắt đầu run rẩy.
Cảm giác khi anh cầm chặt cổ tay cô, cô còn nhớ rõ.
Tần Dĩ Duyệt bất giác mà nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay của mình.
Cảm giác được người che chở có chút lạ lẫm, lại làm cho cô động tâm.
Khi còn bé, cha cô thường xuyên bởi vì hạng mục mà đi công tác, lúc đi sẽ đi thật lâu.
Nên trong nhà thường xuyên chỉ có cô cùng mẹ.
Mẹ cô lại là người phụ nữ rất phụ thuộc, cho nên hai người bọn họ trở thành cô che chở mẹ cô.
Mẹ cô có trách nhiệm nấu ăn, cô có trách nhiệm cho những việc khác.
Bởi vậy, cô thói quen gặp được vấn đề gì, mặc kệ là chuyện gì, đều tự mình giải quyết.
⬅ Trước Tiếp ➡