Túc Kiều Kiều khẽ cong mắt cười, trên mặt vẫn bình tĩnh, vẫn chờ bọn họ uống hết canh đậu xanh bình ấm, cô vội vàng cầm lấy rời đi “Tôi còn muốn đưa cho ba mẹ, tôi đi trước đây.”
“Chị dâu đi từ từ nha ” Mấy thanh niên cười ha hả nói.
Túc Kiều Kiều gật đầu, bước nhỏ chạy ra ngoài, không chút lưu luyến.
Phía sau còn mơ hồ nghe thấy tiếng bọn họ trêu ghẹo Tống Thanh Hàm.
Rời khỏi người ngoài, Túc Kiều Kiều một mình đi trên đường, trong mắt lộ ra ý cười, thần sắc sáng ngời, đặc biệt động lòng người, chủ yếu là cô phát hiện túi tiền mình thật sự có thêm hai đồng Còn là tiền của thời đại này
Cô thực sự phải dựa vào hệ thống để làm giàu Không cần phải lo lắng cho cuộc sống sau này nữa ròi
Đi một lát, Túc Kiều Kiều tắt nụ cười trên mặt, cô đưa bình ấm đưa đến trước mặt ba mẹ “Ba mẹ, lại đây uống chút nước.”
Tôn Phương đang khom lưng làm việc, nghe thấy giọng nói của con gái, nhất thời thần sắc khẽ động, vui mừng buông công việc trong tay xuống, bước nhanh lại đây, trách yêu con gái nói “Bên ngoài nóng thế này, con ra ngoài làm cái gì? Cẩn thận rám nắng.”
Túc Kiều Kiều cười rót không ít canh đậu xanh từ trong bình, mới nói “Không sao đâu mẹ, con nấu canh đậu xanh, mẹ, mẹ nếm thử xem?”
“Ngon lắm.” Tôn Phương mới uống một ngụm đã luyến tiếc vị ngọt này, bà ấy có chút đau lòng “Sao lại thêm nhiều đường như vậy? Đường kia đều là để lại cho con, đừng lãng phí, cho một chút hương vị là được.”
Cằm Túc Kiều Kiều giương lên, làm nũng nói “Cái này cho ba mẹ uống mà ”
Bánh Bao
“Ai da, con gái con thật tri kỷ ” Tôn Phương bị dỗ đến choáng váng, ngay cả chiến tranh lạnh với chồng mình cũng quên mất, lôi kéo Túc Chính Dương kích động nói “Ba nó à, ông mau nhìn Kiều Kiều nhà chúng ta kìa, đúng là chu đáo làm sao ”
“Kiều Kiều ngoan, cái này cho con, cầm đi mua kẹo ăn.” Túc Chính Dương từ trong túi lấy năm đồng đưa cho con gái.
Nguyên chủ nhất định sẽ nhận, Túc Kiều Kiều cũng không từ chối.
Rót đủ canh đậu xanh cho người, Túc Kiều Kiều liền cầm nửa bình còn lại đi tìm hai anh và chị dâu, đạu xanh của bọn họ ít hơn một chút, cũng có rất nhiềụ
Trương Thiến khôn khéo, nửa điểm không nỡ chịu thiệt, uống canh đậu xanh ngọt ngào này cũng không thỏa mãn, ánh mắt rơi vào trong ấm đun nước, mất hứng nói “Kiều Kiều, sao còn có một cái bình vậy? Cái này đưa cho ai thế?”
Túc Kiều Kiều cười rót canh đậu xanh cho hai anh trai, cũng không giấu giếm, thuận miệng nói “Cái đó em đưa cho Tống Thanh Hàm.”
Trương Thiến dừng một chút, hoài nghi nói “Em thật sự muốn gả cho cậu ta sao?”
Chị ta vô cùng nóng nảy, nếu gả qua, về sau có khi người đàn ông nhà mình và nhị phòng sẽ phải cùng nhau nuôi hai ông bà già và gia đình em chồng ư?
“Chân của Tống Thanh Hàm đã gãy rồi, sau này làm việc khẳng định không được, em muốn gả qua thì phải chịu khổ, nghe chị dâu một câu, cầu tình với ba, chúng ta...”
“Được rồi, đừng nói nữa ” Túc Kiến Hoa nhíu mày ngắt lời vợ mình, không vui nói “Kiều Kiều gả hay không đâu có liên quan đến em, đừng bận tâm ”
“Túc Kiến Hoa, anh có ý gì? Em còn không phải vì tốt cho anh, nếu em ba thật sự gả cho Tống Thanh Hàm, sau này chính là anh nuôi...” Trương Thiến lập tức đen mặt gào lại.
Anh hai, chị dâu hai liếc nhau, vội vàng uống hết nước, lại chạy tới vớt một ít đậu xanh còn lại ra ăn, hoàn toàn thờ ơ đối với việc này.
Túc Kiều Kiều nở nụ cười “Chị dâu yên tâm, em sẽ không để cho anh cả nuôi đâu, nhưng bảo ba mẹ nuôi em, còn chưa có ai có thể nói gì, chị cũng đừng bận tâm ”
Bánh Bao
Có ý gì á hả?
Tưởng như cô không biết ấy, cha mẹ già rồi còn không đến mức để anh chị nuôi