⬅ Trước Tiếp ➡
“Chờ đã ” Giọng nói của người đàn ông trầm thấp vang lên, so với nhiệt tình của những người khác, giọng nói của người này rõ ràng lạnh lẽo một chút.
Túc Kiều Kiều theo bản năng dừng bước, nghi hoặc nhìn lại.
Chỉ thấy Tống Thanh Hàm đang chậm rãi đi xuống bậc thang trước cửa nhà chính, đi về phía mình, hành vi này khiến cho mấy anh em khác trong viện đều nháy mắt.
Vốn sắp nói lời khách khí, cuối cùng cũng không ai nói gì, cả đám ầm ĩ hú hét.
"Được, chị dâu mời ăn cơm, chúng ta mau làm việc, đừng sửng sốt nữa, lát nữa còn phải sửa soạn cả lũ.”
Bánh Bao
“Đúng đúng, làm việc làm việc ”
Mấy người tự nói chuyện, sau đó thật sự quay lưng lại làm việc, đưa người đến trước mặt Túc Kiều Kiều, Tưởng An cũng vội vàng buông tay ra “Anh Thanh Hàm, chị dâu, hai người nói chuyện đi.”
Sau đó cậu ta chạy biến.
...
Tống Thanh Hàm với đôi mắt sâu thẳm, gương mặt tuấn lãng, thân hình cũng cực kỳ cao lớn.
Khoảng cách gần như vậy, Túc Kiều Kiều bị anh nhìn chằm chằm, nhất thời hoảng hốt không thôi, lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, trên mặt không khỏi toát ra một chút ửng đỏ, nét tươi cười đều cứng ngắc “Có chuyện gì sao?”
Tống Thanh Hàm dùng một chân điểm đất, một tay móc cái gì đó trong túi áo, sau đó vươn về phía cô, lòng bàn tay rõ ràng là mấy phiếu lương thực và phiếu thịt.
Anh có ý gì đây?
Cảm giác được hàm nghĩa nghi hoặc trong đôi mắt trong trẻo ngoài ý muốn của Túc Kiều Kiều, trái tim vốn bình tĩnh của Tống Thanh Hàm bất thình lình đập thình thịch, nhịp tim không ổn định, có điều trên mặt anh vẫn như thường, khẽ mím môi, thấp giọng nói “Bọn họ ăn nhiều, cái này cho cô, cô đưa cho thím đi.”
Thì ra là thế à?
Túc Kiều Kiều hơi kinh ngạc, đột nhiên thả lỏng xuống, nam chính thật sự quá khách khí, cô khoát tay, “Không cần, chúng tôi mời ăn cơm làm sao có thể lấy cái này, anh giữ lại đi, tôi đi trước, nhớ rõ lúc xong việc thì dẫn bọn họ tới là được.”
Nói xong, cô nở nụ cười, bước nhanh rời đi.
Tống Thanh Hàm cách gần, anh thu hết nụ cười sáng lạn kia vào đáy mắt, có chút bị bất ngờ đến ngây người, lúc bừng tỉnh bỗng dưng cảm giác trên mặt có chút nóng cháy.
“Ái chà, đây là đá vọng thê à?” Tưởng An vẫn luôn nhìn trộm, thấy Túc Kiều Kiều đi rồi, ánh mắt Tống Thanh Hàm còn nhìn về phía cô, cậu ta lập tức trêu chọc.
Tống Thanh Hàm liếc cậu ta một cái.
Tưởng An cũng không sợ hãi, ngược lại nhướng mày, hò reo “Mau đến xem viên đá vọng thê này đi ”
“Ha ha ha, đá vọng thê Đại ca, có phải anh luyến tiếc chị dâu không? Không sao đâu, buổi chiều chúng ta sẽ gặp thôi.” Trương Tráng cũng trêu chọc theo.
Tống Thanh Hàm khống chế nạng để mình xoay người, đôi mắt híp lại, ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người bọn họ.
Làm cho mấy người đều rụt cổ, sau đó vẫn cố nói “Đại ca, không sao, không mất mặt, chị dâu trông đẹp như vậy, là ai thì cũng luyến tiếc.”
“Câm miệng, mấy người mau làm việc, bằng không hôm nay không có đồ ăn.” Tống Thanh Hàm tức giận trả lời một câu, gian nan di chuyển trở về phòng.
Tưởng An vội vàng tới nâng, cười nói “Đại ca à, chị dâu rất tốt, sau này sống vui vẻ, không chừng sang năm có thể có một thằng cu mập mạp ”
Cậu ta vốn thông minh hơn ba người kia một chút, đương nhiên nhìn ra được, Tống Thanh Hàm và Túc Kiều Kiều thật ra không có tình cảm gì, thậm chí có thể đại ca của cậu ta còn có chút bài xích, ngày đó đưa canh đậu xanh đã nhìn ra rồi.
Chỉ là đã sắp kết hôn, chị dâu cũng rất tốt, tình huống trong nhà không tồi, ngoại trừ nhìn hơi yếu ớt một chút, thì không có vấn đề gì, nếu đã như vậy, chung sống qua ngày, sinh con không tốt sao?
Tống Thanh Hàm khẽ biến sắc, do dự một lát, chậm rãi gật đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡