⬅ Trước Tiếp ➡
Cô năm nay vừa vặn mười tám tuổi, bởi vì sinh ra không lâu chính là thời điểm nạn đói đầu thập niên 60, trải qua một trận khổ cực, trong trí nhớ, dáng vẻ của cô và mình gần như giống nhau y đúc.
Nếu không phải Túc Kiều Kiều thấy trên đùi mình từng bị cháu gái cắn ra dấu răng còn đó, thì chính cô cũng không ngờ tới mình xuyên thân qua đây.
Cũng là như vậy, Túc Kiều Kiều hoài nghi cô và nguyên chủ hoán đổi thân phận, chính là không biết mình có trẻ hơn một chút hay không, dù sao cô cũng đã 23 tuổi, nguyên chủ mới 18 tuổi.
Nơi này là thôn phía dưới một thành phố nhỏ phía Nam, gọi là thôn Đào Hoa, còn được xây dựng đại đội.
Nghe nói nơi này trước đây chỉ là một mảnh đất trống, trong lúc chiến loạn một ít lưu dân đi tới đây.
Bánh Bao
Sau đó ở lại, chậm rãi hình thành thôn, bởi vậy thôn chiếm diện tích rộng, người cũng không tính là nhiều, cộng lại cũng chỉ có hơn sáu mươi hộ.
Nguyên chủ tên Túc Kiều Kiều, cha là Túc Chính Dương, mẹ là Tôn Phương, chính là hai người vừa rồi, còn có hai anh trai.
Một người tên Túc Kiến Hoa, một người tên Túc Kiến Quân, cả hai so với cô lớn hơn vài tuổi, đều đã cưới vợ sinh con.
Quỹ tích sinh trưởng của nguyên chủ bình thường vô cùng, ngoại trừ ở nhà được yêu chiều hơn, được cha mẹ chiều chuộng mà trở nên ngây thơ đơn thuần, lại kiêu căng một chút.
Thì những cái khác đều giống với những cô gái khác, nguyên chủ thành thật đi học, còn rất thông minh, đáng tiếc hiện tại vẫn chưa khôi phục việc thi đại học.
Cô vừa mới tốt nghiệp trung học, bởi vì bị hộ quan hệ chiếm suất, không thể đi làm công nhân, nên nguyên chủ về nhà.
Kỳ nghỉ hè năm ngoái, cô nhìn trúng một chàng trai cùng thôn, tên là Tống Thanh Hàm, là một người lính, mỗi tháng lấy được hai mươi đồng gửi về nhà, làm cho nhà họ Tống sống tốt hơn phần lớn mọi người trong thôn.
Có thể làm cho người khác hâm mộ, vì thế hơn nửa năm trước, thừa dịp Tống Thanh Hàm về nhà thăm người thân, lại đụng phải cả thôn mò cá trong ao, cô cố ý lôi kéo anh cùng nhau rơi vào một cái ao trong thôn.
Ở thời đại này vẫn rất bảo thủ, hơn nữa tội lưu manh sẽ phán án tử hình, càng đừng nói tống Thanh Hàm là quân nhân, vì thế nguyên chủ bám vào anh, thật sự muốn gả cho anh.
Đã đến nước này, cha mẹ nguyên chủ cũng cưng chiều cô, vì thế dù bị toàn bộ thôn cười nhạo nói, cương quyết bỏ đi khuôn mặt già giúp cô định ra mối hôn sự này.
Chỉ là Tống Thanh Hàm cũng không nguyện ý, tuy rằng bị ép đính hôn, nhưng anh cũng lấy cớ bộ đội bận rộn, cho dù năm ngoái tết nguyên đán cũng chưa từng trở về, chính là không muốn kết hôn với cô.
Ai ngờ mấy ngày trước, Tống Thanh Hàm trở về, nguyên nhân về nhà lại là bởi vì một chân bị thương nên trong quân đội đưa về.
Bánh Bao
Tình hình thương tích rất nghiêm trọng, nghe nói trực tiếp xuất ngũ.
Cha mẹ nhà họ Tống cũng không phải là người tốt gì cho cam, không hề quan tâm đối với đứa con trai này, nghe nói chân anh bị gãy.
Về sau có lẽ không làm được việc, lập tức đề xuất phân gia, tức tốc để anh ra ngoài, chỉ sợ anh ăn lương thực trong nhà.
Nhìn thấy chuyện này, tư duy của Túc Kiều Kiều nhanh chóng xoay chuyển, cha mẹ nhà họ Tống cũng không nghĩ rằng Tống Thanh Hàm sau khi bị thương còn có trợ cấp ư?
Có điều chắc là không biết.
Dù sao Tống Thanh Hàm cũng bị phân ra ngoài, chỗ ở rách nát, lúc này anh lại cố ý nhắc tới hôn sự với nguyên chủ, ở trong mắt nguyên chủ, rõ ràng anh đang muốn tìm một người dựa vào, vì thế không muốn kết hôn với anh.
Nguyên chủ không muốn mình trải qua những ngày tháng khổ sở, hơn nữa hơn nửa năm nay, hai người lại không có tình cảm gì.
⬅ Trước Tiếp ➡