Túc Chính Dương lúc này mới yên tâm rời đi, nhếch miệng cười, đôi mắt híp lại thành một khe hở, chỉ cần con gái có thể sống qua ngày với con rể.
Ông ấy khổ một chút cũng không có việc gì, không phải là nuôi thêm một người thôi sao, ông ấy còn có hai đứa con trai
Ý nghĩ của ba mình Túc Kiều Kiều hoàn toàn không biết gì cả, vừa vặn nhiệm vụ chồng chéo, cô cũng không cần cảm thấy ngượng ngùng.
Bánh Bao
Đến lúc đó trực tiếp nói ba cô dặn dò là được.
Cô vui vẻ đứng lên, từ trong phòng ba mẹ lấy đường trắng cất trong tủ ra, ba mẹ nguyên chủ cũng không giấu diếm mấy thứ này, chìa khóa để ở đâu cô cũng đều biết.
Trong phòng bếp đậu xanh đang ngâm, giờ đây đã sớm có thể nấu rồi.
Chỉ là... nhóm lửa...
Túc Kiều Kiều với khuôn mặt nhỏ nhắn dùng diêm đánh lửa, nhưng hết lần này tới lần khác còn chưa đốt được thì đã sắp cháy đến tay mình, cô sợ hãi dập lửa, lại đi châm một cây khác.
Đại Bảo năm tuổi nghe thấy động tĩnh, dụi mắt lại đây, nhìn thấy cảnh tượng này, thẳng thừng la hét “Cô, cô làm như vậy không được, lãng phí củi, bị bà nội nhìn thấy sẽ mắng đó
Túc Kiều Kiều rụt cổ lại “Nếu không cháu đến thử xem?”
Đại Bảo lập tức chạy tới, ngoan ngoãn nhận lấy que củi, đồng thời nhỏ giọng nói “Cô, canh đậu xanh kia có thể cho cháu uống một ngụm không?”
Trước kia cô bọn họ pha nước đường luôn không cho bọn họ, nhưng hôm nay cô nhìn tương đối hiền lành, thằng bé nhịn không được hỏi một câụ
“Đương nhiên có thể ” Túc Kiều Kiều cười tủm tỉm gật đầụ
“Hay quá ” Đại Bảo lập tức vui vẻ, tay chân nhanh nhẹn châm lửa đốt.
Túc Kiều Kiều liền đi rửa nồi, thêm nước, những chuyện này không khó, chính là về mặt phân lượng có chút nắm chắc không đúng chỗ, có điều nhà Tống Thanh Hàm ở bên cạnh thôn, hơn nữa tất cả mọi người đều đi làm, hẳn là cũng chỉ có năm sáu người, còn có người trong nhà làm việc, hai cái bình ấm hẳn là đủ rồi.
...
Nửa giờ sau, canh đậu xanh ngọt ngào nấu xong, có điều hơi nóng.
Bây giờ đã là tháng năm, còn là buổi chiều, mặt trời chiếu sáng, rất nóng.
Túc Kiều Kiều cảm thấy không thể để cho người làm việc ở thời tiết này còn uống đồ nóng, vì thế cố ý tốn không ít sức lực múc nước lạnh từ trong giếng ra, dùng chén lớn sạch sẽ đựng canh đậu xanh nấu xong nhanh chóng hạ nhiệt.
Làm đi làm lại hai lần như thế, mãi cho đến khi canh đậu xanh hoàn toàn nguội lạnh, lúc này cô mới đổ vào trong bình.
Bánh Bao
Đương nhiên trước đó cô còn rót cho Đại Bảo một chén trước.
“Cô ơi, canh đậu xanh này thật ngon ” Đại Bảo cẩn thận uống một ngụm, lập tức vui vẻ không chịu nổi, thằng bé xoay vòng tròn tại chỗ, trên mặt là nụ cười xán lạn vô cùng.
Túc Kiều Kiều đắc ý cười “Đương nhiên, do cô cháu nấu đấy ”
Tài nấu nướng của cô không ra sao cả, bởi vì không nghiêm túc nấu cơm, nhưng lần này canh đậu xanh khiến cô có được cảm giác thỏa mãn rất lớn.
Dặn dò Đại Bảo ở nhà trông coi chừng hai em trai, Túc Kiều Kiều cứ thế xách theo hai cái bình giữ nhiệt đi ra ngoài.
Bên cạnh thôn, ngôi nhà mới của Tống Thanh Hàm.
Bốn thanh niên đang mồ hôi như mưa, trần ͙truồng ra trận, cả người ngăm đen, nói chuyện lại còn mạnh mẽ vô cùng “Kỹ thuật này của chúng ta đúng là ghê thật nhỉ? Nhìn cái ngói mới này kìa, đẹp quá ”
“Liên quan gì tới anh chứ? Rõ ràng gạch là tôi mua ”
Một người đàn ông thô lỗ khác tức giận trả lời một câụ
Những người khác cũng cười đùa giỡn, không khí náo nhiệt, ngồi ở chỗ râm mát trong sân, khóe miệng của thanh niên với sắc mặt có chút âm trầm cũng hiện ra một nụ cười yếu ớt, không nhiều lắm, nhưng cũng có vẻ không lạnh lùng như vậy.