"Ồ...." Ninh Sơ thu tay, nhếch môi cười, "Biển số xe của anh ấy là bao nhiêu vậy?"
Nụ cười này nháy mắt khiến bảo vệ bị mê hoặc đến choáng váng đầu óc, ngoan ngoãn báo ra biển số xe của Dung Cẩn Ngôn.
Ninh Sơ đạt được mục đích, tặng anh bảo vệ một nụ hôn gió, sau đó giẫm lên giày cao gót, đi đến ga ra.
Nhìn thấy bóng dáng cô biến mất, bảo vệ có cảm giác xoang mũi có một dòng chất lỏng ấm áp chảy ra, anh ta duỗi tay sờ thử, chảy máu mũi rồi.
...
10 rưỡi tối.
Dung Cẩn Ngôn tây trang thẳng thớm đi thang máy, trực tiếp xuống ga ra.
Anh một tay cầm cặp công văn, tay khác cầm di động, đang nghe điện thoại.
Từ trước đến nay anh vốn rất kiệm lời, trên cơ bản đều là người ở đầu bên kia điện thoại nói, còn anh lẳng lặng nghe.
"Chủ nhật sẽ về."
Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười duyên của thiếu nữ, "Không làm được thì đừng có hứa lừa em..., nếu không em sẽ tức giận."
"Không đâu."
Đi nhanh đến trước bãi đỗ xe, anh mới như nhận ra điều không thích hợp.
Ngước mắt nhìn thấy trước bãi đậu xe là một bóng dáng màu đỏ chói lọi, độ cong khóe môi nhếch lên.
Kết thúc trò chuyện, anh lấy chìa khóa xe ra mở khóa.
Sau đó anh nhanh chóng đến bên tay lái, mới vừa đóng cửa xe, bên ghế lái phụ đã bị mở ra, kế đó kia là một bóng dáng màu đỏ ngồi vào.
"Xuống xe." Anh lạnh lùng mở miệng.
Ninh Sơ vốn còn muốn nói chuyện tử tế với anh, nhưng lúc này, cô đói đến ngực dán vào lưng, dạ dày biểu tình mãi, nên đầu óc cũng không được tỉnh táo, lại thêm cái bản mặt thối tha này của anh, thế là cô cũng cáu lên, "Anh Dung, anh đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Dung thị, hà tất phải chấp nhặt nhân vật nhỏ bé như tôi?"
Dung Cẩn Ngôn vẫn coi như không thấy Ninh Sơ, chưa từng nhìn thẳng cô một cái, "Xuống xe, đừng để tôi nói đến lần thứ ba."
Ninh Sơ nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của anh, cô cũng không sợ mà lầu bầu mở miệng, "Xuống xe cái gì, chúng ta còn chưa nói xong chuyện ngày đó đâu!"
Dung Cẩn Ngôn không để ý đến Ninh Sơ, xuống xe, đi sang bên kia mở cửa xe, trực tiếp túm chặt cánh tay trắng mịn của Ninh Sơ, kéo cô ra ngoài.
Ninh Sơ không địch lại sức anh, da thịt lại mềm mại, bị anh kéo một trận, đau gần chết, đôi mắt cô đảo một vòng, trực tiếp choàng tay ôm lấy cổ anh.
Cô bị anh kéo xuống, đồng thời cũng thành công đu trên người anh.
Cô kiễng mũi chân, thân thể mềm mại gần như dán lên người anh.
"Không phải tôi chỉ nói mấy lời khó nghe thôi sao, anh có đến mức phải chặn hết đường lui của tôi không? Một người đàn ông, sao keo kiệt thế, đâu còn là người thừa kế của Dung thị hả, tôi thấy anh như vậy cũng chẳng phải đại nhân vật gì!"
Dung Cẩn Ngôn lạnh lùng liếc cô một cái, mặc dù trên mặt không mảy may gợn sóng, nhưng Ninh Sơ đã cảm nhận được từng trận khí lạnh.
"Thế nào, dám làm không dám nhận sao?"
Dung Cẩn Ngôn híp mắt phượng hẹp dài, ngón tay phất qua môi mỏng, lạnh lùng nhìn Ninh Sơ, "Tôi làm gì hả?"
………..
Anh Dung, anh thật đúng là low
Má nó!
Anh lại còn không thừa nhận!
Thiệt cho cô vài ngày trước còn muốn quyến rũ anh, người cực phẩm thế này, quả thực không ai bằng rồi!
Ninh Sơ cũng không nói lời vô nghĩa với anh, trực tiếp nói, "Gần đây tôi tìm việc, không có một công ty nào bằng lòng thuê."
Dung Cẩn Ngôn cúi đầu nhìn người phụ nữ kiều diễm xinh đẹp trong lòng, khóe mắt liếc đến cảnh xuân trước ngực cô, ánh mắt lạnh dần, "Cô cho là bán da thịt thì có thể được mời đi làm sao? Chỉ cần là công ty hơi có mắt thì sẽ không như thế."
Nghe anh lạnh lùng trào phúng, Ninh Sơ tức giận đến nổ phổi.
Ai nói cô đi phỏng vấn là bán da thịt hả?
Cô dùng sức đẩy Dung Cẩn Ngôn ra, nhìn đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh, ánh mắt cô dần lạnh đi, "Bộ dáng xinh đẹp có gì sai? À, nếu anh muốn trông mặt mà bắt hình dong, tôi đây cũng không có cách nào, nhưng dùng thủ đoạn hèn hạ ngăn cản tôi tìm việc, đó là phẩm tính thấp kém. Đường đường là cậu hai nhà họ Dung, thật đúng là LOW!"
Dù sao cũng đã đắc tội rồi, dứt khoát đắc tội hẳn luôn đi.
Ninh Sơ nói xong không thèm liếc anh lấy một cái, hất tóc, kiêu ngạo như Khổng Tước rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng Ninh Sơ biến mất không thấy, Dung Cẩn Ngôn mới về đến trên xe.
Tựa lưng vào ghế ngồi, anh đốt điếu thuốc.
Sương khói lượn lờ, phác họa mơ hồ bóng dáng anh.
Hút xong một điếu thuốc, anh cầm điện thoại, ấn số, "Tra xem gần đây là ai đang nhúng tay vào việc Ninh Sơ tìm việc."
...
Nhà thủng nóc còn gặp mưa đêm, Ninh Sơ lết thân hình mệt nhọc ra khỏi ga ra.
Tuy chân không quá đau, nhưng giẫm giày cao gót, đúng thật là nửa bước khó đi.
Cô dứt khoát cởi giày, chân không đi trên đường.
Gần đây thật đúng là làm cái gì cũng không thuận, nếu thời gian dài không tìm thấy công việc, Tiểu Tuyết phải làm sao bây giờ?
Cô không chịu gả cho Mã Đức Hải, cha và Đinh Mạn Lệ nhất định không muốn tiếp tục bỏ vốn giúp Tiểu Tuyết.
Ninh Sơ đi ở trên đường rất lâu nhưng cô không có chú ý tới, đằng sau vẫn luôn có một chiếc limousine đi theo cô.
Ninh Sơ thật sự đi không nổi nữa, tạt vào một quán nhỏ ven đường.
Ăn bát chè lạnh, lấy lại tinh thần, tràn ngập sức sống.
Dung Cẩn Ngôn đi theo Ninh Sơ cả đường, mãi đến khi cô vào bệnh viện.