⬅ Trước Tiếp ➡
Bọn họ là ba trong bốn cậu chủ đất Hạ Xuyên, tổng cộng cầm ba đóa hồng vàng, tuyệt đối có phân lượng nặng hơn hoa hồng bình thường.
Mọi người dưới sân khấu nín thở ngưng thần nhìn bọn họ lên đài.
Ninh Sơ và Liễu Thuần Nhi cũng ngây người.
Nhưng Ninh Sơ rất nhanh đã phản ứng kịp, mấy người này là đám cậu ấm nhà giàu danh tiếng, xuất hiện tại nơi này, không hề thấy lạ.
Đại khái hồng vàng trong tay bọn họ, cũng không phải tặng cho cô, cô đã đắc tội với cậu hai nhà họ Dung, chỉ sợ mấy người này sẽ không cho cô sắc mặt hoà nhã.
Liễu Thuần Nhi nhìn thấy đám người Âu Trạch, kích động đến trái tim như sắp nhảy ra ngoài.
Cô ta vốn cho là trèo lên được Ninh Trạch Hiên, cũng đã coi như tài trí hơn người rồi, mà mấy vị này còn lợi hại hơn cả Ninh Trạch Hiên, là đám cậu ấm nổi tiếng nhất, đến Ninh Trạch Hiên cũng phải ngước nhìn.
Liễu Thuần Nhi vừa xoa hai tay, hai mắt vừa nhìn chằm chằm nhìn mấy người Âu Trạch.
Nếu có thể được bọn họ ưu ái, cả đời này cô ta cũng không cần sầu nữa - -
Âu Trạch lên đài trước, anh ta chớp đôi mắt xinh đẹp với Ninh Sơ, mang theo đóa hồng vàng, đi ngang qua bên người Ninh Sơ.
Ninh Sơ mím môi dưới, ánh mắt đã không còn chờ mong, cũng không có mất mát, vô cùng bình tĩnh.
Âu Trạch đứng ở trước mặt Liễu Thuần Nhi.
Sắc mặt Liễu Thuần Nhi phiếm hồng, mắt lộ tinh quang, cả người như thiếu dưỡng khí sắp té xỉu. Cô ta kích động hưng phấn vươn tay với Âu Trạch, "Cảm ơn cậu chủ Âu..."
Âu Trạch đưa hoa tới trước mặt Liễu Thuần Nhi, Liễu Thuần Nhi đang muốn nhận thì Âu Trạch lại cười tà mị, gương mặt kiệt xuất kia xoay lại, người cũng xoay tròn, đi đến trước mặt Ninh Sơ.
Ninh Sơ không đoán được Âu Trạch sẽ lộn trở lại bên mình, nhìn gương mặt đẹp trai phóng đại trước mặt, cô hoảng sợ, "Anh muốn làm gì?"
Âu Trạch cầm lấy tay cô, đặt đóa hồng vàng cho cô, "Đương nhiên là tặng hoa rồi!"
Anh Dung, tôi cạn ly anh tùy ý
Ninh Sơ trừng mắt nhìn, rõ ràng chưa lấy lại tinh thần, "Có phải anh nhầm người không ?" Đến đám ăn chơi dưới đài còn bận tâm mặt mũi, không chịu tặng hoa cho cô, thân phận của Âu Trạch còn tôn quý hơn cả bọn họ, làm sao có thể tặng hoa cho cô?
Nhưng trước mắt, Âu Trạch quả thật nhét hoa vào trong tay cô.
Không chỉ có vậy, kế tiếp Lục Chi Hoành và Cố Ngọc lên đài, đều tặng hoa hồng vàng cho cô.
Ninh Sơ nhìn ba đóa hồng vàng trong tay, trong lòng cảm thấy rất quái dị.
Bọn họ không uống nhầm thuốc chứ, lại đi tặng hoa cho cô?
Đúng lúc này, quản lí quán bar cũng cầm một đóa hồng vàng lên đài, giao cho Ninh Sơ xong, anh ta cầm micro trong tay MC nói, "Tôi tuyên bố, đêm nay người chiến thắng, là cô Ninh Sơ."
Quản lí tuyên bố xong, dưới đài không một ai dám có dị nghị.
Quán bar đã sớm có quy định, ai có thể lấy được bốn đóa hồng vàng, bất kể trong tay đối thủ có bao nhiêu đóa hồng bình thường thì người có được bốn đóa hồng vàng đều có thể chiến thắng.
Mà hoa hồng vàng, chỉ có khách VIP tôn quý nhất quán bar mới có.
Quán bar từ lúc khai trương tới nay, vẫn chưa từng có vũ công nào lấy được bốn đóa hồng vàng, đóa hồng vàng mà quản lý tặng, đúng là của Dung Cẩn Ngôn.
Đầu óc Ninh Sơ có chút trống rỗng.
Cô cho rằng mình phải thua không thể nghi ngờ, không nghĩ tới - -
Rốt cuộc thì sao lại thế này?
Liễu Thuần Nhi nhìn chi phiếu tới tay còn bay, danh hiệu vua múa cũng bị Ninh Sơ đoạt mất, mà cô ta thì tức giận đến toàn thân phát run, hận không thể tiến lên tát cho Ninh Sơ một cái.
Ninh Sơ không để ý đến Liễu Thuần Nhi còn đang phẫn nộ không cam lòng, cô chỉ nghĩ đến đợi lát nữa có thể lấy được tiền, khóe môi không khỏi nhếch lên.
Đây cũng là nụ cười thật lòng đầu tiên trong đêm nay của cô.
Rời khỏi sân khấu, Ninh Sơ tới phòng thay quần áo để thay đồ.
Quản lí đến, "Cô Ninh, khách quý bảo cô đến."
Ninh Sơ cũng không bất ngờ, đêm nay cô có thể chiến thắng, còn phải cảm ơn đám khách quý trong phòng kia!
Cho nên cô không già mồm cãi láo, môi đỏ như son nhếch lên, cười nói, "Không thành vấn đề."
Trước khi đi theo quản lí vào phòng bao, Ninh Sơ đã sửa sang lại tóc tai cùng quần áo. Mấy năm qua cô ở nước ngoài, đã học được cách ngụy trang chính mình, mặc cho ai đều không nhìn thấu lòng cô.
Gặp ai cô cũng đều cười, làm đến hoàn mỹ không chê vào đâu được.
"Các vị thiếu gia, cô Ninh đến rồi." Trước khi quản lí rời đi, lại dặn Ninh Sơ, "Cố gắng biểu hiện, chi phiếu đang trong tay anh Dung, cô nhớ rõ hỏi anh ấy lấy."
Khác với tiếng nhạc ầm ĩ bên ngoài, âm nhạc trong căn phòng xa hoa rất nhẹ nhàng chậm rãi, hương rượu thoang thoảng.
Ninh Sơ cười chào hỏi Âu Trạch, Lục Chi Hoành, Cố Ngọc, tầm mắt liếc đến vị nào đó giữa sô pha, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ phức tạp.
Ánh đèn xanh lam chiếu lên đỉnh đầu Dung Cẩn Ngôn, khiến cho gương mặt đẹp trai góc cạnh của anh càng thêm phần thần bí.
Ngón trỏ cùng ngón giữa của anh kẹp điếu thuốc lá, móng tay được cắt tỉa chỉnh tề sạch sẽ, trên người mặc chiếc sơ mi trắng vừa khiêm tốn lại cao quý.
Lúc thấy cô đi về phía mình, anh cũng ngẩng đầu nhìn cô.
Đôi mắt phượng như hắc diệu thạch, thâm thúy trầm tĩnh, tựa như mộng ảo, khiến cho người ta nhìn không ra cảm xúc.
Cô đã kính rượu nói cảm ơn với mấy người còn lại, nếu bỏ qua Dung Cẩn Ngôn, sợ là lại đắc tội với anh.
Tuy trong lòng hận anh đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cô sẽ không ngốc đến mức đắc tội anh trước mặt người khác.
Đi đến trước mặt Dung Cẩn Ngôn, cô cong môi, cười nói, "Tổng giám đốc Dung, cám ơn anh đã tặng tôi hoa hồng vàng trân quý."
Cô một lần nữa rót rượu, tràn ngập thành ý nói, "Ly rượu này, tôi cạn trước kính anh, tổng giám đốc Dung anh cứ tùy ý."
...
Tức nổ phổi
Ninh Sơ mới vừa đưa rượu đến bên môi, sau lưng đột nhiên bị nguồn lực mạnh mẽ đánh úp, thân thể Ninh Sơ run lên, rượu trong tay không kịp chuẩn bị mà hết hết lên người đàn ông đẹp như họa trên ghế sòa.
⬅ Trước Tiếp ➡