⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chạy còn nhanh hơn thỏ.
 
Ánh mắt của Lạc Hi Thần chuyển hướng vào cánh cửa phòng tắm bị khóa, sửng sốt một hồi sau đó mới cứng ngắc xoa xoa một bên mặt đau rát của mình.
 
Cô nhóc này ra tay không phải mạnh bình thường.
 
Vừa rồi hình như anh có hơi quá đáng.
 
Trái tim của Sa Chức Tinh đập "bình bịch" không ngừng, mặt cũng đỏ như trái cà chua chín, không phải vì xấu hổ mà là vừa rồi chạy quá nhanh nên mới như vậy.
 
Thân phận của Lạc Hi Thần cao quý như thế có lẽ sẽ không có ai dám đối xử với anh như vậy?
 
Cô dựa vào cánh cửa yên tĩnh nghe động tĩnh bên ngoài, thần kinh của Sa Chức Tinh căng đến như dây cung bị kéo.
 
Bình thường cô hiểu khá rõ tính cách của Lạc Hi Thần, anh tuyệt đối sẽ không đánh phụ nữ, nhưng dưới tình hình vừa rồi cô lại không biết anh sẽ phản ứng thế nào.
 
Trong phòng ngủ rất yên tĩnh không có tiếng bước chân rời đi cũng không có tiếng bước chân về phía phòng tắm, giống như Lạc Hi Thần vẫn ngồi tại chỗ.
 
Anh không đi đương nhiên Sa Chức Tinh càng không dám thả lỏng tinh thần.
 
Cô không sợ anh đánh cô nhưng cô sợ lúc hai người ở cạnh nhau thì chuyện va chạm như khi nãy sẽ xảy ra lần nữa.
 
Hai người cách nhau một cánh cửa, cả hai đều im lặng.
2: Món quà đo ni đóng giày
 
Cho đến khi giọng nói trầm thấp của Lạc Hi Thần vang lên: "Sợi dây chuyền này là đo ni đóng giày làm cho em, không có bất kỳ động cơ nào, cũng không cần em bán thân, đã tặng nên em nhận đi, không cần cảm thấy gánh nặng, nếu như không nhận thì nó liền mất đi ý nghĩa ban đầu."
 
Sa Chức Tinh sửng sốt.
 
Đo ni đóng giày cho cô?
 
Đúng vậy, mặt dây chuyền là hình dáng chạm rỗng, đây là phong cách cô thích nhất.
 
Sa Chức Tinh thật sự rất thích sợi dây chuyền này, mới nhìn thấy đã thích, không vì nó quý giá mà là bì thiết kế của nó rất độc đáo, hơn nữa cô rất thích đeo trang sức có chấm nhỏ.
 
Lại nói, chút tiền này đối với Lạc Hi Thần mà nói nhiều nhất cũng chỉ là một bữa sáng.
 
Hình như cô suy nghĩ hơi nhiều thật...
 
"Đồ để ở đây, tôi đi trước." Trong phòng, giọng nói của Lạc Hi Thần lại vang lên lần nữa.
 
Sa Chức Tinh yên lặng nghe anh nói, vẫn không định mở cửa ra như cũ.
 
Ánh mắt của Lạc Hi Thần yên lặng nhìn cánh cửa vẫn khép như cũ, khóe môi bất đắc dĩ mím một cái, hai chân thon dài từng bước từng bước đi đến cửa phòng.
⬅ Trước Tiếp ➡