⬅ Trước Tiếp ➡
 
"Chưa được!" Sa Chức Tinh hừ một tiếng rất khinh thường với lời nói của cô ta.
 
Tối qua party cấm phóng viên ra vào, nếu như không phải hai người gặp được Lạc Hi Thần mà là người khác, cô ta cứ bỏ cô chạy như vậy thật sự làm người khác khó chịu bất bình.
 
"Tôi mời cô ăn cơm để bày tỏ sự hối lỗi của mình được không?" Mễ Nhạc đoán dựa vào quan hệ của hai người chắc chắn cô sẽ không thật sự so đo chuyện này với mình, nên trên mặt vẫn cười như cũ.
 
"Bạn học Mễ Nhạc, cô cho rằng tôi dễ hối lộ như vậy sao?" Sa Chức Tinh nhíu mày, ánh mắt vô cùng khinh bỉ nhìn cô ta.
 
"Một bữa hải sản?" Mễ Nhạc cắn răng bắt đầu dùng chính sách mềm yếu, tưởng tượng đến một bữa tiệc lớn tốn bao nhiêu tiền, còn chưa thực hiện đã thấy đau đến máu chảy đầm đìa.
 
Sa Chức Tinh quét mắt liếc cô ta một cái giống như im lặng suy nghĩ mấy giây, khóe môi cong lên: "Tối qua tôi giúp cô kiếm tiền như vậy, cô chỉ dùng "một bữa" để cảm ơn tôi thôi sao?"
 
Trong lòng Mễ Nhạc run rẩy.
 
Một bữa không đủ tức là phải nhiều bữa mới đủ sao? Vậy không phải đều vét hết cả tiền vốn của cô ta rồi ư?
 
Đây chính là tư bản bóc lột sức lao động của nông dân nha!
 
Nghĩ đến túi tiền phồng to của mình từ từ xẹp xuống, trong lòng Mễ Nhạc đau như dao cắt, sắc mặt vô cùng xoắn xuýt.
 
Không phải cô ta keo kiệt mà vì nghĩ đến số tiền còn chưa cầm nóng tay đã bị thanh lý nhanh như vậy, cảm giác thật sự rất không tốt.
 
Sa Chức Tinh rất thích nhìn biểu cảm xoắn xuýt của cô ta, Mễ Nhạc tính cách ngay thẳng, từ trước đến giờ đều không biết che giấu cảm xúc, trong lòng nghĩ gì thì đều viết hết lên mặt, còn có một đặc điểm rất lớn chính là xem tiền như mạng.
 
Lấy tiền hành hạ cô ta, chuyện này khiến trong lòng Sa Chức Tinh an ủi được phần nào.
 
Cô nhóc chết tiệt, ai bảo hôm qua cậu bỏ mặc tôi như vậy!
 
"Chức Tinh, quan hệ của chúng ta là gì? Dùng tiền để cân nhắc thật sự quá vũ nhục tình bạn thuần khiết của chúng ta, đúng không? Hay là chúng ta ăn chay đi?" Mễ Nhạc tội nghiệp nhìn cô, lắc lắc cánh tay của cô mấy lần.
 
Sa Chức Tinh hả dạ hơn một chút nhưng trên mặt vẫn không có biểu cảm: "Tôi không ngại thỉnh thoảng để cô cầm tiền đến vũ nhục tôi đâu."
 
Mễ Nhạc khóc không ra nước mắt, sao cô ta lại quen biết Sa Chức Tinh vậy? Sao tối qua có thể chọc cô ấy chứ?
 
Sa Chức Tinh suy nghĩ thấu đáo, lực quan sát rất mạnh, có thể mẫn cảm bắt được nhược điểm của người bình thường, nếu bị người khác chọc thì lập tức dùng nhược điểm của người ta để tra tấn, không cần cầm dao cũng có thể khiến cho người ta cảm thấy lòng đau như dao cắt, so với tốn tiền thì Mễ Nhược tình nguyện cho cô mắng, cho cô đánh hơn...
1: Che chở
Tại một bàn khác trong quán cà phê, Lạc Hi Thần nhìn chằm chằm vào Sa Chức Tinh, ở khoảng cách như thế này anh có thể nghe được hoàn toàn cuộc đối thoại của hai người kia, nhìn Sa Chức Tinh cười một cách xấu xa như vậy, đầu lông mày của anh không khỏi giật giật.
Cô nhóc kia sao lại ở đây?
Sa Chức Tinh sở hữu một vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng, người ngoài nhìn vào luôn cho rằng cô là người thân thiện, dễ gần, người gặp người thích, chỉ có người thật sự thân thiết mới biết cô nàng này gian xảo đến nhường nào.
Mễ Nhạc nghe Sa Chức Tinh nói xong lập tức có loại cảm giác muốn đập đầu, tưởng tượng đến tình cảnh những xấp tiền cao ngất cứ thế mà bay là trong lòng cô đau đớn không thôi.
“Nếu không phải tối hôm qua tôi thấy cô và Lạc Hi Thần quen biết nhau thì sao có thể rời đi chứ? Chức Tinh, tôi sai rồi!” Mễ Nhạc ngẩng đầu lên, ánh mắt buồn bã nhìn Sa Chức Tinh, thoạt nhìn có vẻ rất suy sụp.
Giá cả vật chất của thành phố C cao như vậy, để mời được mấy bữa hải sản lớn thì ít nhất cũng phải bỏ ra vài chục ngàn, thậm chí cả trăm ngàn, con số này không phải là thứ mà một phóng viên nhỏ bé như cô có thể chi trả nổi.
Sa Chức Tinh có chút chịu không nổi ánh mắt ai oán của Mễ Nhạc, nghĩ đến quan hệ của bọn họ quả thực rất tốt, cô cũng không làm khó cô ấy nữa: “Lần sau cô thử không nghĩa khí như vậy nữa xem?”
⬅ Trước Tiếp ➡