⬅ Trước Tiếp ➡
1: Bọn tôi ẩn hôn! 
Mễ Nhạc là phóng viên, cô ấy hiểu rõ sau khi công bố một đoạn tin tức về ai đó thì người bị công bố sẽ có kết quả gì, cho nên trong mắt cô ấy nguyên nhân Sa Chức Tinh từ chối mình là vì muốn bảo vệ sự riêng tư của Lạc Hi Thần.
Quan hệ của hai người này chắc không đơn giản đâu nhỉ? Chức Tinh che chở cho Lạc Hi Thần như vậy mà...
Mễ Nhạc lại nhìn Sa Chức Tinh thêm một lần nữa, thấy thái độ của cô vẫn kiên quyết như trước thì mới đau đớn từ bỏ ý định đó.
Lạc Hi Thần cũng có chút ngoài ý muốn khi nghe câu trả lời của Sa Chức Tinh, cô bây giờ hoàn toàn khác với cô của tối hôm qua, thế là anh bình tĩnh đánh giá cô thêm một lần nữa.
Lạc Hi Thần bỗng nhiên cảm thấy so với Sa Chức Tinh của tối hôm qua thì Sa Chức Tinh bây giờ đáng yêu hơn nhiều.
Mặc kệ vì nguyên nhân gì mà cô không đồng ý, ít nhất vẫn tốt hơn so với việc cùng Mễ Nhạc làm ra chuyện như tối hôm qua.
Bên kia, Sa Chức Tinh và Mễ Nhạc đã ăn xong nên đứng lên chuẩn bị rời đi.
Mễ Nhạc đi phía sau cô vẫn ríu rít không ngừng: “Chức Tinh, tôi đảm bảo lần sau sẽ không dựa vào cô để lấy được tin tức của Lạc Hi Thần nữa, bây giờ có thể nói cho tôi biết cô có quan hệ gì với Lạc Hi Thần được không?”
Bước chân của Sa Chức Tinh ở phía trước lại càng đi nhanh hơn, mọi lời nói của Mễ Nhạc đã hoàn toàn bị cô bỏ ngoài tai.
Thân phận của Lạc Hi Thần rất đặc biệt, những người phụ nữ có chút quan hệ với anh đều sẽ trực tiếp lên hot search, cô không muốn bản thân bị như vậy, lại càng không muốn dính líu gì tới anh.
Thế nhưng Mễ Nhạc lại không biết nguyên nhân thật sự mà Sa Chức Tinh từ chối là gì, cô ấy cứ bám riết không tha: “Người thân? Nhưng mà nhìn hai người có giống nhau đâu.”
“Cũng không thể là bạn bè được, người phụ nữ nào mà lại có quan hệ thuần khiết với Lạc Hi Thần chứ?”
Khóe mắt Sa Chức Tinh giật giật, lời này... quá chính xác rồi!
Ngoại trừ cô ra, còn người phụ nữ nào có quan hệ thuần khiết với Lạc Hi Thần chứ?
Mễ Nhạc đang buồn rầu đi theo sau Sa Chức Tinh thì bỗng "a" một tiếng, cô ấy nói một cách sợ hãi: “Hai người... hai người đang bí mật yêu đương sao?”
Cơ thể Sa Chức Tinh cứng đờ, bước chân đang đi cũng dừng lại một cách đột ngột, Mễ Nhạc không kịp đề phòng nên đã đâm sầm vào lưng cô.
“Cô sao vậy Chức Tinh?” Mễ Nhạc xoa xoa mũi của mình.
Đừng nói là cô đoán đúng rồi nhé?
Sa Chức Tinh hít một hơi thật sâu, cô xoay người, hai mắt cong thành hình trăng non, gằn từng chữ một: “Bọn tôi ẩn hôn!”
Phụt!
Lạc Hi Thần đang dựa vào cửa sổ nghe được câu này thì khóe miệng không khỏi giật giật.
“Ẩn hôn?!” Mễ Nhạc trừng mắt nhìn Sa Chức Tinh, vẻ mặt không thể tin nổi.
Trời ạ, thật đáng sợ mà!
“Mễ Tiểu Nhạc, tôi biết cô có trí tưởng tượng rất phong phú nhưng mà chuyện đó là không thể nào!” Sa Chức Tinh trợn trắng mắt liếc Mễ Nhạc, nói xong thì xoay đầu tiếp tục đi về phía trước.
Mễ Nhạc vỗ vỗ lồng ngực đang phập phồng liên tục của mình, cô ấy nhanh chân đuổi theo Sa Chức Tinh, miệng vẫn liến thoắng không ngừng: “Tôi biết ngay mà, làm sao cô ẩn hôn mà tôi lại không biết gì chứ? Hơn nữa còn cùng với Lạc Hi Thần.”
“Lần sau đừng đem tin tức chấn động như vậy tới kích thích một phóng viên nhỏ bé như tôi, trái tim người bình thường không thể chịu đựng nổi đâu.”
“Hơn nữa làm sao Lạc Hi Thần có thể kết hôn với cô chứ? Người đã quen thói ăn mặn lại đột ngột đổi thành ăn cháo nhạt thì làm sao có thể thích ứng nổi...”
Mễ Nhạc cứ thế tự lầm bầm lầu bầu với mình.
Sa Chức Tinh vốn đang đi nhưng vừa nghe được câu nói cuối cùng của Mễ Nhạc thì bước chân lại hơi dừng lại, câu Lạc Hi Thần nói vào tối hôm qua khi xem thân thể của cô bỗng hiện lên trong đầu.
Vẫn là câu nói đó, anh cũng đã nói qua.
Nhưng vì sao cô lại có cảm giác mình bị khinh bỉ?
Sa Chức Tinh rũ mắt nhìn ngực của mình, đôi mày đẹp hơi nhăn lại.
Cháo nhạt à? Nhỏ chỗ nào? Chỗ nào nhỏ???
2: Bọn tôi ẩn hôn! 
Mang theo một loại tâm tình vô cùng phức tạp, Sa Chức Tinh cùng Mễ Nhạc một trước một sau ra khỏi quán cà phê, đang muốn đến trạm đón xe để bắt taxi thì một chiếc Lamborghini màu trắng dừng lại trước mặt hai người.
Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, một đôi chân thon dài bước ra, Lạc Hi Thần với khuôn mặt hoàn mỹ đến mức có thể sánh ngang với thần thoại Hy Lạp cổ bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt hai người.
Sa Chức Tinh và Mễ Nhạc đồng thời sửng sốt.
Phản ứng đầu tiên của Sa Chức Tinh là nhìn bên mặt bị cô cho một bạt tai vào tối hôm qua của anh.
Lúc đó cô vậy mà đã đem toàn bộ sức lực để đánh đó.
Quả nhiên Lạc Hi Thần đã xử lý qua, dấu năm ngón tay in trên mặt đã biến mất, ngoại trừ có chút đỏ ra thì không nhìn ra dấu vết gì khác nữa.
Điều này làm Sa Chức Tinh cảm thấy hơi nhẹ nhõm.
Lạc Hi Thần tựa như không thấy Mễ Nhạc đứng bên cạnh, ánh mắt của anh nhìn Sa Chức Tinh một cái sau đó lạnh nhạt nói: “Lên xe.”
Trong lòng Sa Chức Tinh vẫn còn sợ hãi vì chuyện tối hôm qua lại thêm vốn dĩ đã không muốn dính líu quá nhiều với anh, gương mặt của người đàn ông này đã câu không biết bao nhiêu hoa đào và tai tiếng, tốt nhất vẫn là nên cách xa anh một chút, đây là điều cô rút ra được sau nhiều năm quen biết đến mức thân cận.
⬅ Trước Tiếp ➡