⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Thầm liếc nhìn anh ta, nhưng Lục Kiêu đã chặn cửa xe tài xế, mở cửa và ngồi vào trong...
Thấy Lục Kiêu di chuyển nhanh chóng, Lục Thầm thậm chí còn không có cơ hội để từ chối. Lục Thầm sắc mặt hơi trầm xuống, liếc mắt nhìn Đường An Nhu đang ngồi ở hàng ghế sau.
Đường An Nhu không từ chối khi Lục Kiêu nói muốn đưa cô trở về, khi bắt gặp ánh mắt của Lục Thầm, cô cười nhẹ: “Để anh ấy đưa em về cũng được.”
Lục Thầm nhẹ giọng ậm ừ nói: “Vậy... em chờ anh về.”
Lục Kiêu quay đầu liếc Lục Thầm một cái, khinh thường cười lạnh một tiếng, không đợi Đường An Nhu trả lời, đạp ga phóng xe rời đi.
Lục Thầm thất thần đứng tại chỗ.
Gió đêm thổi rất mát, thổi bay hơi rượu trên người, anh thật lâu mới có thể rời mắt khỏi chiếc xe đang đi xa dần, anh soạn vài dòng tin nhắn trên điện thoại rồi đi về phía khách sạn.
Trong xe, điện thoại di động của Lục Kiêu khẽ rung lên, khi anh cầm lên thì nhìn thấy tin nhắn của Lục Thầm gửi đến.
- [Đưa cô ấy về nhà mới. ]
- [Lục Kiêu, cô ấy bây giờ là chị dâu của cậu. ]
Hai tin nhắn với nội dung hoàn toàn khác nhau, tin nhắn thứ hai ẩn chứa một chút ý muốn cảnh báo.
Lục Kiêu thấy được ý tứ trong tin nhắn kia, ngón tay nhanh chóng soạn vài dòng chữ trả lời lại: - [ A, Anh trai, anh không nên nhắc nhở tôi rằng cô ấy là chị dâu của tôi, anh nên nói rằng cô ấy là em gái của tôi mới đúng. ]
Sau khi gửi tin nhắn, Lục Kiêu ném điện thoại sang một bên và phớt lờ nó đi.
Lục Kiêu ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu, anh liếc nhìn Đường An Nhu đang ngồi thất thần ở phía sau, không biết cô đang suy nghĩ cái gì.
Lục Kiêu lái xe đến một nơi vắng vẻ và dừng lại.
"Nhìn được chứ em?"
Đúng lúc Đường An Nhu đang mất tập trung, anh đã xuống ghế lái, đi vòng ra phía sau, mở cửa xe ra.
Nhìn thấy khuôn mặt đang tiến lại gần của Lục Kiêu, Đường An Nhu nheo mắt, gật đầu và ậm ừ.
“Vậy thì nằm xuống, duỗi chân ra.”
Nghe thấy giọng điệu ra lệnh quen thuộc, Đường An Nhu đè nén cảm giác xấu hổ, chuẩn bị ngoan ngoãn nằm xuống, nhưng rất nhanh đã bị người đàn ông đỡ lấy vai, thanh âm khàn khàn lạnh lùng nói:
"Quay người lại, xoay chân về phía này, trước anh đã dạy em như thế nào, hiện tại lại quên rồi?"
Đường An Nhu mím môi, làm theo từng động tác.
Lục Kiêu đã dạy dỗ cô rất nhiều tư thế, có rất nhiều trong đó cô không muốn nhớ nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡