⬅ Trước Tiếp ➡
…..
Tống Nhã Như trong phòng hồi sức cấp cứu tình hình sức khoẻ đột biến. Tống Khinh Ca nghe tin chạy đến thì bác sĩ nói bệnh tình dì có phần nguy kịch như đã thông báo với cô.
“ Tình trạng của bệnh nhân không tốt. Hôm nay xuất hiện những cơn sốc ngắn.” Sắc mặt bác sĩ bình tĩnh: “ Mặc dù chúng tôi đã tiến hành cấp cứu, nhưng tình trạng bệnh nhân vẫn chưa ổn định. Tống tiểu thư, cô hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt đi.”
Tống Khinh Ca nghe vậy cả người mềm nhũn: “ Tôi có thể vào với dì một lúc không?” Dì ấy thương yêu cô còn hơn mẹ ruột, là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này.
“ Hiện tại không vào được.” Bác sĩ từ chối.
Đi ra khỏi phòng bác sĩ, cô tựa vào hành lang bệnh viện, nửa ngày không lấy lại được tinh thần.
“ Tống tiểu thư?” Một giọng nói ngọt lịm kèm theo đó là ánh mắt kinh ngạc.
Tống Khinh Ca ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt đoan trang xinh đẹp đang nhìn mình, là Đổng Tùng San. Cô vẫn chưa quên cảnh tối hôm qua La Thế Sâm vùi đầu vào ngực Đổng Tùng San.
Đổng Tùng San kéo cánh tay của cô, vui vẻ hoà thuận, cao giọng: “ Tống tiểu thư, sắc mặt cô không được tốt.” cô ta mặc một bộ âu phục màu trắng, mái tóc quăn xoã ra ngang vai, nhìn tương đối xinh đẹp. “ Là vì hôm nay La thị tuyên bố huỷ bỏ hôn ước à?”
Thấy cô ta cười giả tạo, Tống Khinh Ca nghĩ tới La Thế Sâm “thấy người gặp nguy thừa cơ hãm hại”, sắc mặt chuyển sang lạnh lùng. “ Chuyện của tôi, không phiền cô quan tâm đâu.”
“ Cô nói xem, tại sao mọi chuyện thành ra như vậy?” Đổng Tùng San tiếp tục cười, khoé môi nhếch thêm ra, thái độ cực đắc ý: “ Tối hôm qua, sau khi cô đi tôi rất lo lắng cho cô đó. Đêm hôm khuya khoắc, một mình cô nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm thế nào? Tôi vốn định đi tìm cô, nhưng La Thế Sâm cứ quấn lấy tôi. Tống tiểu thư, cô có thể không biết, anh ấy rất nhiệt tình, khiến cho tôi chân cũng muốn mềm nhũn ra …..”
Tống Khinh Ca cảm thấy ghê tởm, cô dù sao cũng là vị hôn thê của La Thế Sâm hai năm rồi. Nói những lời này với cô, nói cô không có suy nghĩ gì thì đó là nói dối. “ Cô giống như con gà, đi đâu cũng khoe khoang bộ dạng, anh ta có biết không?”
Đổng Tùng San không nghĩ rằng Tống Khinh Ca lại nói ra những lời này, nhất thời có chút ngơ ngác, sau đó sắc mặt trầm xuống, thu lại nụ cười giả tạo: “ tôi giống con gà thì sao nào? Anh ấy yêu thích con gà là tôi. Còn cô, là Tống đại tiểu thư thì sao? Chẳng phải cũng cùng một dạng đến tận cửa vì muốn ngủ cùng anh ấy sao?” Cô ta cười nhạo, nói tiếp: “ Chẳng qua là, hôm qua cô ăn mặc hấp dẫn, nhưng anh ấy đến đụng vào cô cũng không thèm đụng đã đuổi cô đi rồi, cảm giác ấy chắc là rất đau đớn.”
Tống Khinh Ca sắc mặt tái nhợt, tay cô nắm chặt lại, cảm thấy nhục không chịu được “ Cô gặp tôi chỉ muốn nói những lời này?”
“ Ồ, không.” Đổng Tùng San nhướng mày, bộ dạng đắc ý so với bộ dạng đoan trang xinh đẹp lúc trên truyền hình khác một trời một vực. “ Tôi chỉ muốn cảnh cáo cô, sau này tránh xa La Thế Sâm một chút. Cô mà còn làm cái trò như tối hôm qua, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho cô.”
Tống Khinh Ca cười lạnh, không ưa thì dưa có dòi, cố ý nói: “ Đợi cô gả cho La Thế Sâm thì mới có tư cách nói những lời này.” Dứt lời, cô xoay bước rời đi.
“ Cô …..” Đổng Tùng San cực kỳ tức giận, đuổi theo muốn túm lấy vai Tống Khinh Ca, nhưng không ngờ dùng sức quá mạnh, cô ta kéo lấy cổ áo của Tống Khinh Ca. Khi nhìn thấy những dấu hôn trên chiếc cổ trắng nõn của Tống Khinh Ca thì bắt cười mỉa.
Nguy rồi. Tống Khinh Ca ngượng ngùng, tay kéo lại cổ áo mình.
“ Ay Daa, thì ra tối qua, Tống tiểu thư cũng đi tìm “vui sướng” à nha.” Đổng Tùng San ý tứ sâu xa nói: “ Không có nghĩ cô cũng thật là nhanh, vừa mới bị La Thế Sâm cự tuyệt, lập tức tìm được người khác? Không biết …..” cô ta cố tình kéo dài câu cuối: “ Tống tiểu thư nhìn thuỳ mị thế này có bán được giá 300 vạn?”
Bị bẽ mặt, Tống Khinh Ca vô cùng xấu hổ, thế nhưng ngoài mặt lại rất bình tĩnh: “ Chuyện riêng của tôi, không cần cô xen vào. Cô là người của công chúng, là MC cũng nên chú ý hình tượng, đừng có mở mồm ra là “bán”, người không biết lại tưởng cô thường xuyên đi bán thân.”
“ Đồ gái điếm …..” Đổng Tùng San giận xanh mặt, chỉ vào Tống Khinh Ca gào lên.
“ Đồng tiểu thư” Tống Khinh Ca lạnh nhạt nhìn cô ta “ Cô dùng một ngón tay chỉ vào tôi, nhưng bốn ngón còn lại là đang chỉ vào cô, tóm lại là muốn mắng tôi hay là muốn tự chửi mình đây?”
Đổng Tùng San hổn hển thở dốc, giận tím tái thu tay về, trừng mắt lên, nói càn: “ Tống Khinh Ca, tôi xem cô còn đắc ý được đến lúc nào, hừ, tôi đợi xem Tống thị của các người phá sản, chờ cô đối với tôi nịnh hót lấy lòng.”
“ Xin lỗi, chắc sẽ không như cô mong muốn rồi.”
“ Cô cứ tiếp tục giả bộ đi.” Khuôn mặt cô ta vốn có chút đoan trang nhưng vì tức giận mà nhìn có vẻ dữ dằn “ Nói thật cho cô biết, La Thế Sâm đã gửi một tin tới nhưng ai có ý định đầu tư vào Tống thị, anh ấy sẽ gây khó dễ. Đã thế, Tống thị bây giờ như cái động không đáy, hữu danh vô thực. Ai ngu xuẩn mà đổ tiền vào chứ?”
Tống Khinh Ca giật mình, trước đó cô đi tìm nhà đầu tư, toàn bị cự tuyệt, thì ra là La Thế Sâm đứng sau gài? Trước khi huỷ bỏ hôn ước hắn không giúp cô thì thôi, còn đứng phía sau ngáng chân cô là sao?
“ La Thế Sâm đã sớm chán ghét cô rồi.” Đổng Tùng San vô cùng đắc ý nói “Nếu cô còn mặt dày tìm anh ấy một lần nữa, tôi sẽ đem chuyện kia nói với mọi người.”
⬅ Trước Tiếp ➡