Không dám chậm chễ, cậu ta đỡ cô leo lên cửa sổ.
Đây chính là cơ hội chạy trốn duy nhất, cô chưa kịp nói lời cảm ơn thì cậu ta đã thả sợi dây xuống.
Đêm mùa đông, sương mù dày đặc, cô nắm sợi dây trong tay, sợi dây thô ráp khiến cho tay cô đau, nhưng đây là hi vọng có thể thoát khỏi đây nên cô cắn răng chịu đựng. Nhưng khi cô tiếp đất, thì lại đến chân bị đau.
Đồng thời, có những luồn sáng chói mắt chiếu từ cửa sổ xuống người cô.
Tả thiếu, cô ta ở dưới này. Thuộc hạ thi nhau nói để tranh công.
Còn đứng đó làm gì, đi bắt cô ta về đây. Tiếng nói mang theo âm trầm, phấn khích như điên. Lúc này, hắn đang đứng trên cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống, bộ dạng vô cùng bỉ ổi, giọng nói quái đản: Tống tiểu thư, cô vội vàng đi đâu đó?
Hắn đứng trên cửa sổ, nhìn cô nhưng vật nằm trong túi mình. Thuộc hạ hắn rất nhanh sẽ tới, không thể, cô tuyệt đối không thể để hắn bắt về.
Cô thầm cầu xin cho ý định trốn thoát của mình, cô gắng gượng dù cho thân thể đang mềm nhũn cùng cái chân đau, bò dậy, lảo đảo hướng lối đi bỏ chạy.
Tả Mạc lấy một điếu xì gà, hơi híp mắt, cười lạnh nhìn bóng dáng sợ hãi của cô. Xung quanh đây cũng đều là địa bàn của hắn, cô lại uống rượu hắn đã đặc chế, làm sao có thể chạy khỏi lòng bàn tay của hắn.
Lúc này, hắn đang suy nghĩ, sẽ thưởng thức con mồi xinh đẹp này như thế nào.
Đột nhiên, trong phòng bar ánh đèn sáng chói. Tiếp đó là một giọng nói quái gở rú lên: Sâm thiếu, có phải gần đây ăn quá nhiều chất bổ làm cho nên nóng trong người quá mức?
La Thế Sâm lúc này định thần lại, hắn nhìn người đàn ông đang bị mình đè xuống dưới đất đánh túi bụi đâu có phải là Tả Mạc, hắn khẩn trương nhìn trên ghế salon, người phụ nữ đang rúc vào mép ghế, biểu cảm cô ta mơ màng, giống như loại phụ nữ hắn thường gặp, may sao không phải là Tống Khinh Ca.
Hắn không biết là nên cảm thấy may mắn hay là nên lo lắng. Bất quá, cơn điên đã bốc lên, hắn cũng chẳng cần giữ mặt mũi cho Tả Mạc: Khinh Ca đâu? Ông đem cô ấy dấu đi đâu?
Sâm thiếu, tôi đang muốn hỏi cậu câu này. Tả Mạc khuôn mặt lạnh lùng, vết sẹo trên mặt càng làm hắn trở lên đáng sợ. Cảnh vừa rồi, hắn nghe La Thế Sâm gào tên của hắn lên, sau đó đấm đá một trận. Mặc dù không đánh lên người hắn, nhưng đây rõ ràng là muốn kiếm chuyện với hắn. Hắn là ai? Mắt sao có thể để cát bay vào mà không có phản ứng: Hôm nay cậu muốn đến đây để phá bar của tôi hả?
La Thế Sâm sớm đã mù quáng: Khinh Ca đâu! Hắn quát lên: Ông đem cô đi đâu hả?
Sâm thiếu, có một câu mà hỏi nhiều làm gì. Tả Mạc cười lạnh, giọng lỗ mãng: phụ nữ đã vào phòng bar của tôi, trừ việc ngủ cùng tôi, còn có thể thế nào? Chẳng lẽ nghĩ tôi có lòng từ bi mà thả ra?
La Thế Sâm thực sự mù quáng, hắn túm lấy cổ áo Tả Mạc, nổi giận.
Tả Mạc ngược lại vô cùng dương dương đắc ý, không có chút nào sợ hãi, thậm chí còn nói kích: Thật là không nhìn ra, Sâm thiếu đối với vị hôn thê cũ, ngoài mặt ra vẻ thanh cao không đụng đến, nhưng bên trong lại vô cùng hạ lưu dâm dục. Cậu có biết cô ta cầu xin tôi ngủ cùng cô ta như thế nào không?
Bịch
La Thế Sâm cho Tả Mạc một quả đấm, hai người đàn ông lập tức lao vào đánh nhau.
Ngay sau đó, lập tức có mấy người đàn ông vạm vỡ xông vào, kéo La Thế Sâm sang một bên, lôi hắn đến phòng vệ sinh trong phòng bar. Đóng cửa lại, sau đó không hề khách khí đấm hắn.
Các người đừng đánh nữa. Nghe trong WC truyền đến tiếng gào của La Thế Sâm. Đổng Tùng San vô cùng hốt hoảng, cô năn nỉ: Tả thiếu, cầu xin ngài nói với bọn họ đừng đánh nữa..
Tả Mạc đang nổi giận, hắn nắm lấy cằm cô ta, sắc mặt hung hãn: Cùng hắn ngủ mấy lần mà đã đau lòng rồi? Sao ta với cô ngủ với nhau hơn một tháng, chưa thấy cô đau lòng như thế?
Tay của hắn rất tàn nhẫn, siết mạnh khiến Đổng Tùng San phát khóc: Tả thiếu.. Vừa rồi, muốn thu phục Tống Khinh Ca, Tả Mạc uống cả rượu đã bỏ thuốc, giờ này chỗ nào đó trong người đang cần được giải quyết, thấy cô ta vô cùng gợi cảm, bộ dạng lại đáng thương, trong lòng hắn nhịn không được liền đẩy cô ta ngã xuống, xé rách quần áo của cô ta.
Tả thiếu, tôi không muốn.. Đổng Tùng San kinh hoàng lời nói không dứt: Tôi không muốn......... Cô ta từng quyến rũ Tả Mạc để nổi danh, nhưng bây giờ cô ta một lòng chỉ muốn gả cho La Thế Sâm.
Tả Mạc trong lòng lửa giận lại bốc cao hơn, tay không ngừng nghỉ, Đổng Tùng San có nhiều kinh nghiệm, không dám phản đối nữa, lập tức chủ động giúp hắn gỡ quần áo xuống.
Tả Mạc không chút nào thương tiếc, động tác vô cùng mạnh. Đổng Tùng San đau đến nghiến răng, nhưng cũng không dám phản lại.
Gái điếm. Tả Mạc nắm lấy cằm của Đổng Tùng San, tất cả lửa giận phát tiết lên người cô ta.