Tống Khinh Ca? Tên có chút quen thuộc ..... Đổng Tùng San nhếch mi, kêu lên: Là vị hôn thê của anh?
Vị hôn thê?
Em cũng biết sao cưng? La Thế Sâm đùa giỡn vuốt ve khuôn mặt Đổng Tùng San.
Khuôn mặt Tống Khinh Ca lộ vẻ lúng túng, nhưng cô chưa đạt được mục đích, vì vậy cô cố gắng giữ bình tĩnh: Thế Sâm, tôi tìm anh có chút chuyện.
Cô xem La Thế Sâm ôm tình nhân trong ngực: Tôi hiện tại không có thời gian .....
Thấy hắn định đóng cửa, Tống Khinh Ca kịp thời chặn cửa lại, khẩn cầu nói: Cho tôi mượn ba trăm vạn .....
Cô lấy gì để trả lại? La Thế Sâm nhìn cô.
Tống Khinh Ca thở dài: Ngày mai chúng ta lập tức truyền tin ra ngoài là kết hôn, sau đó sẽ cử hành hôn lễ. Trước khi Tống thị gặp chuyện không may, anh ta rất muốn cưới cô. Nhưng giờ phút này, để có thể vay tiền ngoài việc lấy bản thân mình ra thế chấp cô chẳng còn gì cả.
La Thế Sâm nhìn cô, cô có một vẻ đẹp rất là chói mắt, dáng người tương đối khá, nếu một chàng trai bình thường nhìn vào thì đó là một báu vật hiếm có. Nhưng hiện tại báu vật này nếu đụng vào có khi bị bỏng tay. Bố hắn đã liên tục nói rằng cô ta không thể đụng vào được. Nghĩ đến đây, hắn đổi giọng diễu cợt, nói: Hôn lễ? Thật là buồn cười. Cô còn tưởng mình là cành vàng lá ngọc sao? Còn là Tống tiểu thư coi trời bằng vung sao? Cô không biết rằng Tống thị sắp phá sản à? Cô sắp trở thành một kẻ nợ nần chồng chất nghèo rớt mồng tơi. Tôi cưới cô? Để làm gì? là người đỡ đạn? Gánh nợ Tống thị cùng cô à?
Thế Sâm. Tống Khinh Ca ánh mắt mơ hồ, nếu như còn đường khác để đi, cô cần gì phải ăn nói khép nép, cầu xin với hắn. Giúp tôi nhé Không phải hắn đã từng yêu cô đến phát điên hay sao? Nhưng chỉ trong chớp mắt .....
Cô còn không biến đi? La Thế Sâm khinh thường nhìn cô: Ăn mặc hấp dẫn như vậy, chẳng lẽ ..... cô muốn ở lại cùng chúng tôi chơi đùa .....
Ư, Thế Sâm Đổng Tùng San làm nũng: Không muốn, em không muốn chơi cái đó ..... thật buồn nôn ....
Yên tâm đi bảo bối. La Thế Sâm cười, giọng điệu giễu cợt nói: Nhân tiện, nói luôn cô ta có tặng không cho anh, anh còn ngại bẩn. Anh hiện tại, chỉ đối với em có hứng thú. Tay anh ta không hề kiêng nể kéo áo choàng tắm của Đổng Tùng San, sau đó cúi đầu vùi vào.
Thế Sâm, anh như vậy với vị hôn thê, có hơi quá hay không? Đổng Tùng San lùi lại phía sau, giương giương đầu, lộ ra nụ cười của kẻ thắng cuộc.
Vị hôn thê? Ha Haa, ngày mai sẽ không còn là vị hôn thê nữa rồi.
Kèm theo những hình ảnh hạn chế người xem, cửa từ từ đóng vào.
Cô đã từng là Tống Khinh ca, kiêu ngạo không ai bì kịp. Cho dù là đính hôn với La Thế Sâm, đối mặt với hắn, với những hành động của hắn cô luôn nói: Những điều tốt đẹp nhất hãy đợi đến đêm tân hôn. , điều này khiến cho hắn dù muốn cũng phải dừng lại. Tối nay, cô đã định quăng đi tất cả nhưng suy nghĩ về một tình yêu đích thực, để tình nguyện nhảy vào lòng hắn thì hắn lại ôm một người đàn bà khác.
Sớm biết hắn là một công tử đào hoa, sớm nghe nói hắn bên ngoài không thiếu gì phụ nữ. Thế nhưng hắn lại từng thề rằng chỉ yêu mình cô. Nếu như gả cho hắn, như vậy phải tin tưởng hắn, cho nên, những nghe nói kia, cô vẫn cố lơ đi. Thế nhưng cô lại không nghĩ rằng, hôn nhân dựa trên lợi ích, một bên gặp phải khó khăn thì lập tức tan đàn xẻ nghé. Đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, quá yếu đuối sẽ không thể chịu nổi.
Nữ giúp việc đứng ở cầu thang nghe thấy mọi chuyện, trong mắt tràn lên toàn là sự khinh miệt: Tống tiểu thư, đã bảo cô đừng vào, cô lại không nghe. Cô xem đi. Cô quấy rầy chuyện tốt của Sâm thiếu, lại còn rước lấy nhục.
Ha ha, Tống Khinh Ca cười lạnh. Đúng thật là không tệ, cô đúng là tự rước lấy nhục.
Còn không mau cút đi. Giúp việc cũng chẳng che dấu nữa, trắng trợn mắng nhiếc. Túm lấy Tống Khinh Ca vừa kéo vừa đẩy.
Bịch một tiếng, cửa lớn của biệt thự đóng lại.
Bên trong ấm áp như mùa xuân
Bên ngoài lạnh như băng tuyết.
Cô đã từng không để ý đến danh xưng Tống đại tiểu thư, ngoài việc chơi đàn và vẽ tranh thời gian còn lại cô ở trong cô nhi viện. Mặc dù từ nhỏ, cô đã không có cha mẹ, cô được dì Tống Nhã Như cưng chiều, ra cửa được vị hôn thê che chở. Lúc ấy, phiền não lớn nhất của cô chỉ là kéo một bản nhạc bằng đàn vi ô lông không được tốt, vẽ tranh không gặp được cảnh đẹp. Bây giờ suy nghĩ lại, thì ra cuộc sống lúc đó đơn giản mà lại hạnh phúc.
Một năm trước, Tổng giám đốc tập đoàn Tống thị Tống Nhã Như đi sang châu phi ký một hợp đồng khai thác mỏ quặng. Tập trung tất cả tiền bạc vào rồi còn vay thêm tiền của mấy ngân hàng. Lúc mới đầu, mọi chuyện vô cùng tốt. Nhiều ngày sau đó, cổ phiếu của Tống thị còn tăng cao.
Nhưng chỉ trong một đêm, mấy đối tác bên châu phi biến mất không thấy tăm hơi, Tống Nhã Như sau khi phục hồi tinh thần liền báo cảnh sát. Nhưng về sau điều tra ra, những tên đó chỉ là bọn lừa đảo, tên của chúng cũng là tên giả, giấy chứng nhận cũng đều là giả. Tất nhiên, mỏ cũng là mỏ ảo.