Cô ngẫm nghĩ xem phải ứng phó thế nào với anh.
Dù sao cũng không thể tránh được.
Tối hôm qua, hình như là cô chủ động. Nghĩ đến những dấu răng trên người anh, lại còn những vết tay nữa. Cô thật sự đói khát vậy sao? Ơ, nhưng trên người cô dấu hôn cũng không có ít nha.
Tính toán một chút, ít nhất tối qua anh cũng đã cứu cô, để cô không rơi vào tay Tả Mạc .. Chuyện gì xảy ra? Cô lại cùng anh phát sinh rồi. Cô không thể phủ nhận được. Có thể giải thích thế này không? Vì anh là người quen, đã làm qua một lần rồi, nên cũng không phải quá thảm.
Tính lại một chút, thôi thì binh đến tướng đỡ, nước tới thì lấy đất ngăn. Cô có muốn tránh cùng không có đường tránh.
Tiếng gõ cửa bất chợt cắt đứt những suy nghĩ lung tung của cô. Cô vội vàng mặc áo choàng tắm vào, che chắn chặt chẽ, không thể để sắc lang kia nhìn thấy bất cứ chỗ nào, sau đó mới nhón chân ra mở cửa phòng tắm.
Anh đứng ở ngoài cửa, y phục đã chỉnh tề. Anh đưa cho cô một cái túi.
Bên trong là quần áo.
Cô vừa định nói lời cảm ơn, thì di động của anh vang lên, anh xoay người đi nghe điện thoại.
.. Ngay cả nội y anh cũng chuẩn bị cho cô .. thậm chí còn vừa như in.
Cô thay xong quần áo, bước ra ngoài thì đã thấy anh đứng bên cửa sổ hút thuốc lá. Anh ta mặc trên người một bộ tây trang cắt may thủ công, càng tôn thêm dáng người cao lớn, lôi cuốn.
Người đàn ông này, nhìn rất đẹp nha, cô lại nuốt nước miếng.
Tôi .. anh .. ngài ...... Nên xưng hô với anh ta thế nào đây? Cô không biết nói thế nào, trước kia lời dạo đầu thế nào sao giờ này lại quên?
Cố Phong Thành xoay người trở lại.
Chuyện tối hôm qua, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Cô nhắm mắt nói.
Anh khẽ mím môi, đáy mắt sâu thẳm nhìn cô.
Đồ cá nhân của tôi bị rơi. Cô cẩn thận giải thích: Nhưng anh yên tâm, tiền tôi sẽ trả.
Lại bị cô trả giá rồi.
Cố tiên sinh cảm giác như có hàng vạn con ngựa chạy qua người mình, cảm giác này, thực sự phá hỏng hết mọi thứ.
Anh yên tâm, giá cả sẽ không ít hơn đêm hôm trước. Thấy sắc mặt anh âm u khó đoán, Tống Khinh Ca lập tức bổ sung. Nhìn qua gian phòng kia, cũng rất tiện nghi: Giá thuê phòng này, chi phí cũng để tôi. Còn những y phục này anh mua giúp tôi, tôi cũng sẽ thanh toán đủ tiền cho anh.
Tính toán rõ ràng vậy sao?
Cô miễn cưỡng cười cười: Nên rõ ràng, nên rõ ràng.
Lần trước không phải cô chê tôi phụ vụ không tốt sao? Anh ta ngước mắt: Tối hôm qua, coi như tôi miễn phí cho cô. Cô lợi hại, anh so với cô còn lợi hại hơn.
Tống Khinh Ca hơi thất thần: Không cần, không cần. Làm ăn mà. Tiền hàng thanh toán xong, tôi không quen thiếu nợ.
Anh đi đến gần cô, từ trên cao nhìn xuống: Này .. Tống tiểu thư, tôi hôm qua phục vụ như vậy, cô có hài lòng không?
Hài lòng, hài lòng. Lời vừa nói ra khỏi miệng, cô hận không thể cắn đứt lưỡi mình. Chuyện quái gì thế nhỉ? Trước mặt anh sao cô lại luôn lúng túng, mất mặt như vậy? Không, tôi không có ý kia ..
Rốt cuộc là hài lòng hay không hài lòng? Anh nghiền ngẫm nhìn cô: Nếu như không hài lòng, tôi tặng cô thêm một lần nữa? Nhìn mặt cô ửng đỏ đến tận mang tai. Cô gái này, động chút là đỏ mặt nhưng rất là mạnh miệng. Nhưng mà, sao thể trở thành đối thủ của anh được?