⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Phong Thành cầm chai nước khoáng ném về phía anh ta.
Cậu xem, kia là ai? Cao Tử Thụy chỉ về phía sau lưng Cố Phong Thành.
Cố Phong Thành không thèm để ý đến lời anh ta nói. Chai nước kia, chuẩn xác bay, hướng bay là đến hạ vị của người nào đó. Nhưng người kia thân thủ phi phàm, không có tránh ngược lại thuận tay bắt được.
Này, cô gái kia. Cao Tử Thụy cầm chai nước đi tới, thấp giọng: Tìm ký giả chụp hình, muốn cùng cậu tạo scadal đó.
Cố Phong Thành quay đầu lại, cách một màn lưới, nhìn thấy Tống Khinh Ca. Cô mặc một bộ đồ thể thao, nhìn cô có chút cao hơn nhưng lại gầy hơn. Bộ quần áo màu sắc đơn giản càng làm nổi bật làn da trắng của cô, càng tô thêm nét thanh xuân xinh đẹp.
Cô ta đúng thật là có có nhiều mưu kế. Cao Tử Thụy hừ một tiếng: Cậu nhìn cũng được, cô ta nhìn cũng không tồi. Anh ta cười cười tiếp: Nói thật nhé, dáng dấp cô ta rất xinh đẹp, Phong Thành, cậu dứt khoát nước thuận đẩy thuyền..
Cậu suy nghĩ nhiều quá. Cố Phong Thành nhàn nhạt nói, anh thấy sau lưng Tống Khinh Ca có một người đàn ông trẻ, hắn ta đưa cho cô một quả bóng Tennis, cô hướng tới hắn tươi cười.
Cậu ta sao lại trở về nước? Cao Tử Thụy hơi nhướng mày.
Cậu biết người đó sao? Cố Phong Thành hỏi.
Cậu ta là bạn cùng học tại trường đại học Chicago với tôi, Âu Dương Nghiễm. Cao Tử Thụy mập mờ nói: Là một sinh viên giỏi nha, cô gái kia lợi hại thật, thế nào mà quen được toàn người có vị trí nha. Anh ta thuận miệng nhạo báng: Boss Đại Nhân, nói không chừng cậu chỉ là lốp xe dự phòng thôi.
Cố Phong Thành hơi trừng mắt lên, bên kia, hai người mặc đồ thể thao, một mặc đồ đen, một mặc đồ hồng phấn. Một đôi trai tài gái sắc, nhìn rất ăn khớp nhau nha. Không hiểu sao trong lòng anh cảm thấy khó chịu, hung hăng uống một ngụm nước.
Tôi qua đó chào hỏi. Cao Tử Thụy lướt nhẹ câu nói, sau đó hướng về bên kia chạy qua. Chưa được mấy phút đã chạy trở về: Phong Thành, chúng ta cùng họ chơi tennis.
Cố Phong Thành từ chối, hôm nay anh chơi như vậy là đủ rồi.
Đi đi. Ánh mắt Cao Tử Thụy nhìn qua bên sân bóng kia: Cùng bọn họ đấu đôi. Anh ta nói nhỏ, vẻ vui sướng khó dấu: Tống Khinh Ca, người ngoài so với trong hình xinh đẹp hơn nhiều, cậu thật không muốn gặp sao?
Cố tiên sinh sắc mặt không thay đổi, ra vẻ cành cao: Tối nay tôi còn có hội nghị video.
Hội nghị video cái gì? Định dọa ai? Cao Tử Thụy cười: Coi như là cậu đi qua đó giúp tôi.
Cố tiên sinh ỡm ờ, bị Cao Tử Thụy lôi đến bên kia sân bóng, giới thiệu đơn giản: Đây là bạn tốt kiêm Đại Boss của tôi Cố Phong Thành, vị này là Âu Dương Nhiễm, bạn học cũ của tôi. Vị kia là bạn của Âu Dương Nhiễm, Tống Khinh Ca.
Rất vui được gặp ngài. Mấy người đàn ông mặt lạnh như tiền cùng nhau bắt tay, Cố tiên sinh và Âu Dương Nhiễm bắt tay nhau xong, Đại Boss đưa tay về phía Tống Khinh Ca, nhìn sắc mặt cô lúc này khác thường: Tống tiểu thư, rất vui được gặp cô.
Tống Khinh Ca hận không đào được hố để chôn mình luôn, bị Âu Dương Nhiễm kiên quyết kéo đến chơi bóng, đã lãng phí thời gian, cô rất miễn cưỡng rồi, không nghĩ tới lại còn gặp anh ta.
Ngất.
Rõ ràng là trời đầy mây, sao cô có cảm giác như sắp bị nướng cháy thế này. Anh ta cứ nhìn cô chằm chằm, không có cách nào mà ẩn trốn được.
Lúng túng chết mất thôi.
Khinh Ca. Âu Dương Nhiễm chọc chọc vào cánh tay cô, ý nói cô cùng với Cố Phong Thành bắt tay.
Ngài .. rất vui được gặp ngài. Tống Khinh Ca vô cùng không tình nguyện cùng anh bắt tay. Nhiệt độ trong lòng bàn tay anh trong nháy mắt khiến cho nhiệt độ trên người cô tăng vài phần, giống như tay cô sắp bị bỏng, cô lập tức rút tay về.
Đánh đôi.
Cố Phong Thành, Cao Tử Thụy VS Tống Khinh Ca, Âu Dương Nhiễm.
Cậu đeo cái này lên đi. Âu Dương Nhiễm đưa cho cô cái bao chắn cổ tay.
⬅ Trước Tiếp ➡