⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Khinh Ca tim đập rộn lên, nhưng nào dám giãy giụa, sợ Âu Dương Nhiễm bên ngoài cửa phát hiện.
Ơ, Phong Thành đi đâu nhỉ? Lúc này, truyền đến tiếng nói của Cao Tử Thụy từ bên ngoài cửa: Sao nói đi nghe điện thoại mà lâu thế?
Âu Dương Nhiễm nhìn nhìn phòng rửa tay, nghĩ đến lúc trên sân bóng, Cố Phong Thành và Tống Khinh Ca có chút khác thường, chợt tiến đến đập cửa: Khinh Ca ..
Cùng lúc đó, cửa phòng rửa tay mở ra, Tống Khinh Ca từ bên trong bước ra, cô rửa mặt nên trên trán vẫn còn ít tóc bị ướt.
Âu Dương Nhiễm quan sát cô, đi qua người cô ngó vào trong phòng rửa tay, nhìn một vòng thấy trống trơn, không có người nào nữa. Cậu làm gì lâu thế? Sau đó anh đưa cho cô khăn lông.
Tống Khinh Ca không lộ dấu vết gì, cầm khăn lông lau mặt: Âu Dương Nhiễm, mình hơi mệt, mình không muốn chơi bóng nữa.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của cô, anh nói: Được, vậy cậu đi thay quần áo, mình ở dưới đại sảnh chờ nhé.
--
Qua khe cửa, Cố Phong Thành nhìn thấy Âu Dương Nhiễm đang giúp Tống Khinh Ca lau khô tóc, mặt mày đang xanh lét lập tức chuyển tông thành một màu đen xì.
Đáng chết!
Cô gái kia, vì không muốn người đàn ông khác phát hiện, đem khóa anh vào trong gian bồn cầu rồi.
Này..
Làm như thế với anh, làm sao anh chịu nổi?
--
Tống Khinh Ca lấy tốc độ nhanh nhất để lao vào nhà tắm, tắm rửa, thay quần áo, nhanh chóng đi ra. Cô phải thừa dịp người đàn ông kia không có mặt ở đây, cùng Âu Dương Nhiễm rời đi.
Nhưng khi cô đi ra ngoài thì đã thấy ba người đàn ông đang ngồi ở ghế salon nói chuyện phiếm, họ vừa nhìn sang đã thấy cô rồi.
Tóc của cô chưa sấy khô, cô thả tóc ngang vai, lọn tóc vẫn còn những giọt nước. Mới vừa tắm qua, làn da trắng nõn nhìn càng sạch sẽ, thanh khiết, cả người vô cùng xinh đẹp, thoát tục.
Ánh mắt Cao Tử Thụy tràn đầy tán thưởng, huýt sáo: Âu Dương, hai năm không gặp, cố ý không bằng tình cờ gặp nhau, tối nay bốn người chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm nhé?
Tống Khinh Ca hơi híp híp mắt, đang muốn từ chối, lại thấy Âu Dương Nhiễm cầm tay cô, giống như hỏi ý, nhưng nhiều hơn là đang năn nỉ: cũng không vội, cùng mình ăn bữa cơm nhé.
Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, là hai đứa bạn vô tư, hơn nữa, hai người lại 5 năm không gặp mặt. Yêu cầu của anh, cô khó mà cự tuyệt rồi. Huống chi, trước mặt anh, cô có cảm giác rất an toàn. Từ chối sao được đây, cô nhìn anh, môi khẽ nhếch, từ trong nội tâm phát ra lời dịu dàng: Được.
Cố Phong Thành thần sắc có vẻ thản nhiên nhưng bên trong đang có mùi dấm chua.
Âu Dương Nhiễm mới về nước, chưa đổi bằng lái, lúc đến sân bóng là Lão Chung đưa đến, vì vậy lúc này họ đi xe của Cố Phong Thành.
Bọn họ trò chuyện bâng quơ vài câu. Tống Khinh Ca yên tĩnh ngồi ghế sau. Đột nhiên, cô mơ hồ cảm giác điều gì khác thường, ngước mắt lên, nhìn kính chiếu hậu thấy ánh mắt Cố Phong Thành sâm thẳm. Anh cứ như đã nhìn cô qua kính chiếu hậu từ rất lâu rồi. Cô giống như bị điện giật, chớp chớp mắt, nhìn ra ngoài cửa xe. Bề ngoài nhìn cô bình tĩnh nhưng trong lòng cô lại không bình tĩnh được như thế. Bởi vì chiếc xe này, cô đã từng ngồi qua. Thậm chí, còn ở trên xe dụ dỗ anh đi thuê phòng.
Nếu sớm biết ..
Thật đúng là đem đá đập vào chân mình.
Phòng ăn nằm ở phía bên ngoài, bọn họ vừa ăn, vừa có thể thưởng thức được phong cảnh.
Ưu tiên phụ nữ. Cao Tử Thụy đem thực đơn đưa cho cô.
Để tôi chọn. Âu Dương Nhiễm nhanh tay nhận lấy menu: Khinh Ca không ăn được đồ cay, cũng không ăn cá.
⬅ Trước Tiếp ➡