Rõ ràng là cố ý.
Cô vừa xấu hổ, vừa giận, trợn mắt nhìn anh.
Cố tiên sinh vẻ mặt vô tội: Cô dùng ánh mắt say đắm nhìn tôi, tôi sẽ nghĩ rằng cô muốn giúp đỡ việc làm ăn của tôi.
Oái. Tống Khinh Ca đầu đầy vạch đen, cố ý nói: Ngoài đường đầy đàn ông trẻ đẹp để tôi lựa chọn, ai thèm để ý đến người chú già như anh?
Mấy người đó cơ bản không có nhiều kinh nghiệm. Anh thế này mà nói rất già sao? Hừ, Chú già cũng có cái tốt, kinh nghiệm phong phú, phục vụ chu đáo.
Hứ. Cô nói: Ngại quá, tôi đối với chú già không có hứng thú.
Không có hứng thú mà vẫn tạo điều kiện cho tôi làm ăn tới hai lần? Sắc mặt Đại Boss không thay đổi, nhìn cô, trong mắt là hàng ngàn tia ranh mãnh: Nếu cô cảm thấy tôi quá đắt giá, tôi có thể giảm giá cho cô ..
Ách. Cô thế nào lại gặp được người đàn ông da mặt dày thế?
Cô bực bội: Trên đời này đàn ông có chết hết, tôi cũng không thèm coi trọng đến anh.
Sao cơ? Anh khàn khàn, cười nói: Trùng hợp quá, tôi cũng sẽ không để ý đến cô.
Ách. Tống Khinh Ca bại thật rồi.
Có chút đau.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Cô căng thẳng, nuốt nước miếng.
Nguy rồi.
Hình như .. hóc xương cá.
Anh .. anh không phải nói con cá này không có xương sao? Cô nhăn nhó nhìn anh, cổ họng mắc xương cá, nói chuyện miệng cũng chẳng dám mở rộng ra.
Há miệng to ra. Bác sĩ dùng đèn pin soi vào trong họng cô. Thường ngày, lá gan cô cũng xếp vào loại không nhỏ, nhưng cứ nhìn vị bác sĩ kia, tay cầm cái nhíp chăm chăm định đưa vào họng, lập tức dọa cho cô co rúm người lại, lùi về phía sau.
Cô không chịu phối hợp, tôi không thể giúp cô lấy xương cá ra được đâu? Vì cô cứ co rúm lại nên bác sĩ đã hai lần đinh gắp xương ra đều thất bại rồi.
Ngày còn bé, cô thường bị hóc xương cá, lần nào đi bác sĩ gắp xương ra cũng sợ phát sốt. Nhưng mấy năm gần đây, ăn cá không gặp phải chuyện gì cả, bao nhiêu lần không sao tự nhiên hôm nay ..
Haizz, người xui xẻo, uống nước thôi cũng bị sặc.
Cố Phong Thành đi lại gần cô, vòng ra sau lưng, giữ lấy đầu cô, để đầu tựa vào người anh. Cô thoáng giật mình, cảm nhận sau gáy ấm áp, tự nhiên có cảm giác an toàn.
Lè lưỡi ra. Bác sĩ nói.
Cô chau mày, căng thẳng quá mức đi, bất giác thấy tay anh đặt lên vai cô, dỗ dành: Thả lỏng một chút nào. Nhưng cô vẫn rất căng thẳng.
Anh nói nhỏ: Nhắm mắt lại.
Cô ngoan ngoãn nghe theo lời anh.
Xương cá được gắp ra.
Cả quá trình, rất dễ dàng, không có đáng sợ như lúc cô còn nhỏ.