⬅ Trước Tiếp ➡
Dọc theo đường đi, cô hoảng hốt chạy bừa, quẹo trái rồi quẹo phải, vòng vèo cuối cùng cắt được đuôi đám ký giả. Còn chưa thở phào được một hơi thì rầm một tiếng, cô đụng phải một chiếc xe dừng ở bên đường.
Không có chuẩn bị gì, do quán tính và vì cái tội lái xe liều mạng. Cũng may giây an toàn và hệ thống trên xe rất tốt. Đơn giản chỉ bị giây an toàn siết chặt, ngực cô có chút đau.
Khá là may. Cô mở cửa chiếc xe BMW ra, nhìn thấy đầu xe cũng không có quá nhiều đáng ngại. Chiếc xe Bentley Châu Âu bị cô tông phải đuôi xe cũng chỉ bị xây xước một ít.
Kỳ lạ, xe bị tông vào đuôi, nhưng sao người lái xe kia lại không chịu xuống xem xe một chút nào?
Tống Khinh Ca thở dài, haizz là do cô tông vào đuôi xe người ta. Tất nhiên là cô phải chịu toàn bộ trách nhiệm rồi. Nhưng giờ cô còn đang phải vội đi đến ngân hàng, không có thời gian đợi công ty bảo hiểm đến. Vì vậy cô lấy ra tấm danh thiếp.
Cô đến sát xe Bentley, lớp kính xe phản chiếu khuôn mặt cô. Cô cẩn thận nhìn, bên trong hình như có người.
Cô khẽ gõ cửa xe.
Cửa sổ xe chậm chậm hạ xuống.
Cô đem tấm danh thiếp đưa đến, nụ cười đạt chuẩn nghề nghiệp *: Chào ngài, đây là danh thiếp của tôi ..... Đột nhiên, nụ cười cứng nhắc, mặt cô không hiểu sao đỏ ửng lên, câu sau nuốt trôi xuống cổ họng, không thể nói tiếp.
Sáng sớm cô đã định mời chào buôn bán? Là giọng nói quen thuộc tối hôm qua. Giờ phút này, anh ta lại đeo kính, chỉ nhìn thấy đôi môi mỏng nói ra câu vừa rồi, toàn là nhạo báng và khinh thường: Cô thật là liều mạng.
Tống Khinh Ca ngơ ngẩn, thành phố Z lớn như thế, thế nào mà lại đụng phải anh ta?
Tối hôm qua có người nói rằng đừng hỏi cô ấy là ai? Anh ta khẽ hừ một tiếng: Vậy mà chớp mắt lại tới đưa cả ảnh? Anh nhìn cô chằm chằm: Việc buôn bán rất khó khăn sao?
Nhắc tới chuyện hôm qua, cả người cô bỗng mất tự nhiên, chưa kịp định thần lại thì anh đã cầm trong tay tấm danh thiếp đặt ở trước mắt. Anh từ hừ nhẹ một tiếng, nghiền ngẫm nhìn: Tống Khinh Ca .....
Anh ta đọc tên cô lên với chất giọng trầm thấp sao lại nồng nàn hấp dẫn quá mức. Cô nghe qua liền cảm thấy nhịp tim đập bất thường, mặt nóng lên, vô cùng bực mình liếc nhìn anh ta một cái. Nhưng lại nhanh chóng phát hiện qua màn kính xe mớ ký giả đang đuổi gần đến.
Cô hốt hoảng vội vã cướp lại tấm danh thiếp, cất giấu sợ hãi xoay người đi lên xe của mình.
Nhìn chiếc xe màu đỏ BMW cuống cuồng cấp tốc lao đi, Cố Phong Thành gỡ mắt kính xuống, mắt anh khẽ nheo lại, phiến môi mỏng nở ra một nụ cười lạnh: Tống Khinh Ca ..... Chính cô tình nguyện đưa tới. Cô nghĩ là, cô có thể trốn được sao? Dĩ nhiên anh không ngại dành chút thời gian để chơi với cô trò mèo vờn chuột.
Mèo bắt được chuột rồi, trước tiên sẽ là thưởng thức, chơi đến khi chuột kiệt sức, thoi thóp thì sẽ cắn chết nó. Tất nhiên sau đó sẽ nuốt hết cả da lẫn lông. Thế nhưng, kết thúc nhanh như vậy thì chỉ toàn là mùi máu tanh. Có lẽ anh cần phải sửa lại quy tắc chơi một chút.
Ánh đèn từ phía sau loáng hoáng hiện lên, có người kêu lên: Là Cố tiên sinh.
Nghe vậy, Cố Phong Thành mặt mày lạnh nhạt, cửa sổ xe chậm rãi dâng lên, anh đạp chân ga, chiếc Bentley rất nhanh rời khỏi tầm mắt của mớ ký giả.
.....
Tống Khinh chạy xe đến được ngân hàng, là lúc nhìn thấy nhiều người trong ngân hàng đang cầm tài liệu, kêu là muốn đi đến toà án. Cô cố gắng ngăn cản, không có kết quả. Cô muốn gặp chủ tịch ngân hàng, nhưng người tiếp khách nói: Cao chủ tịch ngân hàng đang đi họp.
Cô nghĩ, đây rõ ràng là muốn đẩy trách nhiệm cho người khác.
Tình thế lúc này thực vô cùng cấp bách, cô phải gặp vị chủ tịch ngân hàng kia. Vì vậy một mực lao tới, đẩy cửa phòng họp ra.
Quả thật là đang họp, Tất cả ánh mắt đổ dồn nhìn về cô.
Bởi vì Tống thị nợ nhiều tiền, nên ai ở trong ngân hàng cũng đều biết cô. Nhìn ánh mắt họ, có sự đồng tình, có sự khinh miệt , hơn nữa là có cả sự khinh thường.
Là cô quá liều rồi. Tống Khinh Ca có chút lúng túng, nhắm mắt nói: Cao chủ tịch, về chuyện Tống thị vay nợ, tôi muốn cùng ngài nói chuyện một chút.
Không nhìn thấy đang họp sao? Cao chủ tịch hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cực kỳ không tốt: Cút ra ngay.
Trước mặt bao nhiêu người như vậy, cái chữ cút làm cô vô cùng chua chát, cô miễn cưỡng nói: Cao chủ tịch .....
⬅ Trước Tiếp ➡