Sau đó, cô dựa theo suy đoán "Lời nói và hàm nghĩa là ngược nhau" để lựa chọn giấy màu đen thay vì màu trắng như lời cô Nhện nói.
Kỷ Ninh đã đi tới vùng tiếp giáp giữa "trần nhà" và tường mà vẫn chưa gặp bất kì công kích nào từ cô Nhện nóng
tính kia cả.
Nhưng điều này còn chưa được tính, bởi vì cô vẫn chưa thực sự bắt đầu làm việc.
Đợi đến khi cô xé cuộn giấy dán và dán lên "trần nhà", toàn bộ gian nhà vẫn sóng êm gió lặng, Kỷ Ninh chính thức xác nhận mình đã đoán đúng.
Cánh tay vì quá căng thẳng mà mất sạch sức lực nay lại như được bơm sức trở về, Kỷ Ninh thở ra một hơi thật dài, cẩn thận dán tường.
"Cô không cảm thấy tôi xấu sao?" âm thanh rờn rợn đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu cô, cô Nhện kia đang chủ động hỏi Kỷ Ninh.
Theo quán tính lịch sự, Kỷ Ninh đang định thốt ra một câu mang tính xã giao "Không thấy thế.".
Đột nhiên cảnh báo trong đầu vang lên, ngăn chặn lời này ngay trước khi chúng lao ra khỏi miệng.
Lời nói mang ý nghĩa ngược lại! Nghĩ kĩ rồi hẵng nói.
"Cô không cảm thấy tôi xấu sao?" tương đương với "Cô thấy tôi đẹp không?"
Sau khi phiên dịch lại lời nói của cô Nhện trong đầu, Kỷ Ninh mới lịch sự, ngọt ngào đáp lời nó: "Không phải, tôi thấy cô xấu."
Cô không dám thêm mấy chữ như "rất" hay "vô cùng" vào để nhấn mạnh, sợ những từ này cũng bị bẻ nghĩa đi.
Cô Nhện nhận được đáp án, lộ vẻ hài lòng, vừa nghêu ngao hát vừa bỏ đi chỗ khác.
Bình luận trên màn hình livestream:
"Ha ha ha ha, nhìn bề ngoài buồn cười thật đó, bị chửi xấu mà còn vui vẻ như vậy."
"Người nào phản ứng kém chút thực sự sẽ dính bẫy của NPC trong phòng này đấy."
"Ninh Ninh nhà chúng ta quả là một cô bé lanh lợi."
Tuy đã đoán đúng được điểm mấu chốt trong căn phòng này nhưng Kỷ Ninh cũng không dám thả lỏng, bởi vì dán tường là một thử thách thủ công cực kỳ cẩn thận.
Chưa nói dùng cả cuộn giấy dán tường kích thước lớn như thế để dán khắp không gian rộng cỡ này, dù tự mình dán màng bảo vệ màn hình cho điện thoại di động thôi, dán trên một diện tích nhỏ như vậy cũng đã rất dễ dán lệch hoặc dán lỗi, làm mặt giấy gờ lên.
Điểm tiện lợi duy nhất là Kỷ Ninh có thể dán ở tất cả các mặt tường như dán sàn, tức là cô có thể dùng cả tay và chân.
Cô mở cuộn giấy dán tường ra, chân đạp lên một cạnh, một phía khác dùng thân thể và tay đè lại, từ từ xé mặt giấy lót ở đằng sau, thận trọng ốp mặt có bôi lớp keo dính lên mặt sàn.
Làm thế này vừa khảo nghiệm khả năng phối hợp tay chân và thân thể, đồng thời còn phải phân tâm đáp lời cô Nhện kia.
Nó cứ liên tục hỏi đủ thứ, Kỷ Ninh còn phải phân tâm kiểm tra coi câu trả lời của mình có làm nó mất hứng hay chăng.
Quả không hổ là gian phòng trắc trở, Kỷ Ninh cảm giác cô chưa từng gặp phải phụ bản nào làm cô mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác như thế này.