⬅ Trước Tiếp ➡
Di động lại sáng lên, Tần Sắt mở ra xem, lại là dãy số thần bí đó gửi tới, mấy chục bức ảnh trong đó khiến cô vô cùng giận dữ.
Hôm đó cô nói với Triệu Bác Nguyên rằng Thẩm Duệ không chỉ có một người đàn ông là cậu ta, thật ra là đoán mò mà ra, cô cảm thấy tên cặn bã như Thẩm Duệ hẳn là không hiểu chung tình là gì.
Không ngờ, cô vẫn quá coi thường anh ta rồi.
Tần Sắt chọn bừa hai tấm gửi sang wechat của Thẩm Duệ.
Tần Sắt: “Chồng ơi, đàn ông thì có thể làm bừa, nhưng lời thì không thể nói bừa nha!”
Thẩm Duệ đang châm ngòi thì di động rung lên ngay trong tay anh ta, anh ta vừa cầm lên thì sợ tới mức suýt rơi từ trên giường xuống.
Tần Sắt: Sức kiên nhẫn của tôi đã bị anh làm mòn hết rồi, bà đây không thèm tiền nữa, cha mẹ anh nuôi anh gần 30 năm, cũng nên cho bọn họ thấy anh rốt cuộc là tên chó má thế nào chứ nhỉ?
Nhìn thấy tin nhắn này, Thẩm Duệ sợ tới mức trắng bệch mặt mũi, vội vàng nói: “Cha mẹ, hai người đừng nghĩ nhiều, Tần Sắt hai năm nay ở nhà vẫn luôn hiếu thảo với hai người, giờ đây cô ấy đã mang thai con của con, dù sao cũng phải chăm sóc tốt cô ấy, hai người về trước đi, con ở đây một mình cũng được.”
Tần Sắt lúc này lại mở cửa ra bước vào, mỉm cười: “Cha mẹ, hai người cũng ở đây sao, con có cái hay cho hai người xem này.”
Thẩm Duệ hét lên: “Tần Sắt…”
Tần Sắt mỉm cười: “Sao vậy anh, em đảm bảo anh cũng sẽ thích lắm.”
Bỗng nhiên, di động Tần Sắt rung lên, có tin nhắn gửi tới, tài khoản ngân hàng của cô vừa được chuyển vào 10 vạn.
Tần Sắt liếc mắt nhìn Thẩm Duệ, hừ, 10 vạn sao mà đủ được!
“Cha mẹ…”
Lại ting ting một tiếng, thêm 20 vạn!
“Mẹ…”
Mỗi lần Tần Sắt lên tiếng, di động lại vang lên, liên tục bốn năm lần, tài khoản của cô đã có thêm hơn 100 vạn.
Nụ cười trên mặt Tần Sắt càng tươi hơn, cho đến khi cô hài lòng, không nhắc lại nữa, Thẩm Duệ bèn lập tức đưa cha mẹ anh ta đi.
Thẩm Duệ cả giận nói: “Tần Sắt, cô rốt cuộc biết được bao nhiêu?”
Tần Sắt xoay người vỗ mặt Thẩm Duệ: “Anh chơi đùa bao nhiêu người đàn ông, bị bao nhiêu người đàn ông làm, tôi đều biết rõ.”
“Lại là tên gian phu kia của cô?”
Tần Sắt cười mỉa: “Đúng vậy, tôi đã nói rồi, gian phu của tôi siêu giỏi, anh đấu với anh ấy chỉ có đường chết mà thôi?”
Thẩm Duệ tức giận nghiến răng: “Cô muốn ly hôn chứ gì, ngày mai đi làm thủ tục.”
Tần Sắt không thể cho Thẩm Duệ đoán ra mục đích của cô được, bèn ra vẻ có chống lưng, cố ý nói: “Ly hôn? Bây giờ tôi không vội, gian phu của tôi nói, anh ấy phải… chơi chết anh!”
Ngược tra nam
Tần Sắt muốn ly hôn, muốn ly hôn ngay lập tức, không muốn phải mang danh nghĩa vợ chồng với tên chó má Thẩm Duệ này thêm một giây nào nữa.
Nhưng tên Thẩm Duệ này, là một người đê tiện.
Tần Sắt không thể cho anh ta biết chuyện cô mong muốn nhất là gì, cô càng muốn ly hôn thì càng phải tỏ ra không quan tâm trước mặt Thẩm Duệ.
Cô còn muốn Thẩm Duệ lầm tưởng rằng gian phu của cô có bản lĩnh ngang trời.
Cô muốn Thẩm Duệ phải sợ hãi, phải ngoan ngoãn giao hết tiền và nhà ra.
Dù sao hiện tại thứ mà cô có trong tay cũng ngày càng nhiều, Tần Sắt không sợ!
Lời nói và ý lạnh trong mắt Tần Sắt đều khiến cho Thẩm Duệ khiếp đảm. Tần Sắt bây giờ đã khiến anh ta gần như quên mất Tần Sắt của trước đây trông như thế nào.
Lúc trước cô còn rất nhát gan cơ mà? Bị quát nhẹ một cái đã sợ tới tái mặt, nhưng hiện tại móc nối được với gian phu thì đã lớn gan lên rồi.
Thẩm Duệ siết chặt tay, nói: “Tần Sắt, cô đang uy hiếp tôi, cô đang phạm pháp, biết không?”
Tần Sắt khinh thường nói: “Ồ… nếu không phải vì sẽ phạm pháp thì anh nghĩ anh có thể sống tới giờ chắc?”
Nếu có thể giết người, Tần Sắt đã chém Thẩm Duệ cả ngàn đao từ lâu.
Có ai mà như Thẩm Duệ chứ, vừa đê tiện vừa hèn nhát, thoải mái chà đạp lên hạnh phúc và nhân phẩm của người khác, đồng tính luyến ái không đáng bị sỉ vả, nhưng Thẩm Duệ lại là người quá đáng xấu hổ.
“Tôi đã cho cô 120 vạn rồi, số tiền đó cô có kiếm cả đời cũng không ra, cô cầm lấy số tiền đó rồi cút mau, đừng ép tôi nóng lên, tôi cũng không phải người dễ chọc đâu.”
Tần Sắt khinh bỉ nói: “Hai năm, hai năm đẹp nhất cuộc đời tôi suýt thì bị anh tra tấn tới chết, bây giờ anh cho tôi được chút tiền ấy mà đã muốn đuổi tôi đi rồi? Anh nói mớ gì vậy?”
“Lại nói, anh không dễ chọc, vậy anh có năng lực bằng người đàn ông của tôi không?”
Tần Sắt mở di động ra, lần lượt mở hàng chục bức ảnh vừa nhận được đến trước mặt Thẩm Duệ, đến nỗi cúc hoa của Thẩm Duệ cũng xoắn lại, nhiều ảnh riêng tư như thế, những người đàn ông đã từng tiếp xúc trong vòng hai năm nay đều có cả, không sót một ai.
Thẩm Duệ hiện tại không thể không tin rằng cái tên gian phu mà Tần Sắt nói đến vô cùng giỏi giang, quyền lực vô cùng.
Anh ta hối hận rồi.
Tần Sắt thấy mặt Thẩm Duệ đã tái nhợt, bèn cười chế giễu: “Thẩm Duệ ơi là Thẩm Duệ, tôi thật sự đã đánh giá thấp anh rồi. Hai năm nay anh chưa nghỉ ngày nào, tôi sẽ bảo quản mấy tấm ảnh giường chiếu nóng bỏng này hộ anh, tôi chờ đến 12 giờ trưa mai, nếu anh vẫn muốn tiền mà không muốn sống thì tùy anh vậy.”
Tần Sắt đứng dậy, nhìn Thẩm Duệ từ trên cao: “Nếu tôi không lấy được tiền, lúc đó tôi mà không quậy nhà họ Thẩm đến long trời lở đất, không khiến anh thân bại danh liệt thì coi như tôi không có bản lĩnh.”
Tần Sắt bỏ lại một câu tàn nhẫn rồi rời đi.
Thẩm Duệ hét lên: “Tần Sắt, cô đứng lại…”
Tần Sắt đi đến trước cửa thì dừng bước, xoay người cười nói: “Ồ, đúng rồi, tôi không muốn ly hôn, tôi còn chờ đến ngày được nhìn người đàn ông của tôi dạy dỗ anh tới nỗi sống không bằng chết.”
Khoảng thời gian bị áp bức, bị tra tấn, bị làm nhục ở nhà họ Thẩm đã không còn nữa.
Sau này, cô sẽ nghênh ngang đi lại trong nhà họ Thẩm.
Tần Sắt nhắn tin cho dãy số thần bí kia: Dù anh là ai, tôi đều rất biết ơn.
Dãy số thần bí kia nhanh chóng trả lời: Đừng vội, tôi vẫn sẽ lấy quà cảm ơn.
……..
⬅ Trước Tiếp ➡