"Tôi chỉ có thể chuyển khoản bằng điện thoại thôi.." Chu Tuế Tuế móc điện thoại ra, nhỏ giọng đáp.
Anh thân là con trai của hiệu trưởng mà bị buộc phải dùng điện thoại thế chấp để vay tiền cô, nhất định không phải anh không có tiền mà là vì điện thoại hết pin rồi.
Nhưng cô cũng chỉ có thể chuyển khoản thôi!
Cơ mặt Hứa Cận giật giật, điện thoại cũng sắp bị anh bóp nát rồi, một lúc lâu sau mới bỏ lại một câu: "Tới đây giúp tôi trả tiền đi."
Nói rồi, anh xoay người bước về phía quán ăn khuya trước mặt, căn bản mặc kệ Chu Tuế Tuế có đồng ý cho anh mượn tiền hay không.
"Ông chủ, cho tôi một phần mì xào và một bia lạnh."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh tìm đại một cái bàn rồi ngồi xuống, cặp sách đang cầm thì ném xuống dưới chân.
Chu Tuế Tuế đuổi theo, ngồi xuống ghế đối diện, cũng gọi ông chủ làm một đĩa mì xào.
Trong lúc chờ mì xào, khi cô đang nghĩ xem có nên tìm đề tài nói chuyện hay không thì thấy Hứa Cận cúi đầu cạy miệng vết thương trên mu bàn tay, gỡ miếng da non vừa lành lại ra.
Da bị xé ra, miệng vết thương lập tức chảy máu.
Anh rút mấy tờ giấy ăn trên bàn để lau, giấy ở quán ăn khuya chất lượng kém, các mảnh vụn dính hết lên trên miệng vết thương.
Anh không kêu lên tiếng nào, đến cả lông mày cũng không thèm nhíu, giống như đây không phải là tay anh vậy.
Chu Tuế Tuế ngồi cạnh không nhìn nổi nữa, đứng dậy đi đến nhà thuốc cách đó vài mét mua cồn i-ốt và băng dán cho anh.
Lúc cô quay lại, anh đã bắt đầu ăn mì, một tay cầm đũa, tay thì cầm bia.
Lúc anh ngẩng đầu lên uống bia thì thấy cô quay lại, tay còn cầm vài thứ rồi động tác uống bia lập tức dừng lại, sau đó đặt mạnh ly bia xuống bàn.
Nếu cô ngồi xuống rồi tự cho mình quan tâm nói với anh đừng đánh nhau, cẩn thận đừng để bị thương gì đó. Anh nhất định sẽ không chừa lại cho cô chút mặt mũi nào, mặt lạnh lùng bảo cô đừng xen vào chuyện của người khác.
Nhưng Chu Tuế Tuế không nói gì cả.
Sau khi đặt những thứ trên tay xuống bàn, cô im lặng cúi đầu ăn mì.
Nếu như đến việc anh không thích những cô gái phiền phức mà cô cũng không biết, vậy thì yêu thầm hai năm coi như uổng phí rồi.Toàn bộ bản dịch của truyện đã được đăng ở trang truyensacfull.com chấm co nhé. Mong mọi người hãy đọc ở
Hai người cứ thế im lặng ăn xong bữa khuya này. Khi Chu Tuế Tuế trả tiền xong rồi quay lưng đi, anh chủ động cất tiếng gọi cô.
"Ngày mai đến trường tôi lập tức trả tiền lại cho cô."
"Ừ."
Chu Tuế Tuế nói còn ít hơn cả Hứa Cận, sau khi nói xong thì đi đường cũ về nhà.
Chu Tuế Tuế ít nói không phải vì cô muốn giả vờ lạnh lùng để anh chú ý, mà vì từ đầu đến cuối cô đều cảm thấy sau này bọn họ sẽ không thể tiến thêm được một bước nào nữa.
Nếu đêm này không phải điện thoại anh bất ngờ hết pin, cô nghĩ cả ba năm cấp ba bọn họ đều sẽ như trước đây, chưa từng xuất hiện trong thế giới của nhau.
Chu Tuế Tuế cũng không biết vì sao mình lại thích Hứa Cận.