⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vội vàng đứng dậy đi ra cửa hành lang, Thái Cao Minh đưa cho cô một bộ bài thi nói: "Em hãy tìm thời gian làm bộ bài thi này vào lúc tự học buổi tối, ngày mai trên đường tham gia cuộc thi bán kết thầy sẽ giảng thêm cho em."
Khi anh ta nói chuyện, ánh mắt lơ đãng quan sát toàn bộ cơ thể của cô.
Mặc dù Thái Cao Minh vẫn nở nụ cười, nhưng vẫn xuất hiện cảm giác không thoải mái.
Nếu như lần trước là do cô nhạy cảm, vậy thì lần này, Chu Tuế Tuế có thể cảm nhận được rõ ràng ý xấu của Thái Cao Minh, khiến cô cảm thấy chuyến đi này rất nguy hiểm! Toàn bộ bản dịch của truyện đã được đăng ở trang truyensacfull.com chấm co nhé.
"Thầy, bạn học Hứa Cận lần này vẫn không đi sao?"
Khi Thái Cao Minh quay người sắp rời đi, Chu Tuế Tuế đột nhiên hỏi.
Phản ứng của Thái Cao Minh rõ ràng là đã hỏi Hứa Cận từ trước: "Em ấy không đi, chỉ có hai chúng ta đi là được rồi."
Chẳng trách vừa rồi anh ta lại nhìn cô bằng ánh mắt không chút kiêng kỵ như thế.
"Thầy, em thấy em vẫn nên đi khuyên nhủ Hứa Cận, dù sao chúng ta cũng đang ở vòng bảng." Chu Tuế Tuế gấp gáp nói.
Cô nói xong thì chạy xuống lầu, không cho Thái Cao Minh cơ hội từ chối.
Hiện tại, chỉ có Hứa Cận đi cùng với cô, mới có thể đề phòng tất cả bi kịch có thể xảy ra.
Vẫn là câu nói đó của Chu Tuế Tuế: Cô không muốn hãm hại một thầy giáo tốt, cũng không muốn đặt mình vào nguy hiểm.
Hứa Cận đang đánh bóng hăng say ở trên sân, rất nổi bật, có rất nhiều nữ sinh thích anh đang vây quanh sân thể dục.
Mặc dù Chu Tuế Tuế đã nói muốn xuống để hỏi ý kiến dự thi của anh, nhưng cô thậm chí còn không có dũng khí để nói chuyện với anh.
Cô nằm trên một cây xà đơn ở bên ngoài sân thể dục, hai tay buông thõng tự nhiên, má trái đè lên xà đơn nên phồng lên.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Một là cô không muốn tiếp xúc nữa, một là không muốn tiếp xúc với cô, Chu Tuế Tuế lựa chọn rối bời, cô làm đề bằng nhánh cây trên sân tập.
May mắn là khi xuống lầu, vẫn còn cầm bộ đề trong tay.
Mặt đất bị cô lau đi lau lại, khi làm được hơn một nửa bài thi, một trái bóng rổ từ trên trời rơi xuống, đập thẳng vào bài thi trong tay cô.
Khi ngẩng đầu lên, đứng trước mặt cô, là Hứa Cận đang tỏ ra chán ghét nhìn cô từ trên cao xuống.
"Làm bài thi ở trên sân tập, nơi này không có giáo viên, giả vờ cho ai xem chứ!"
Anh thật sự đã treo sự chán ghét học sinh giỏi lên trên mặt, điều này khiến cho Chu Tuế Tuế càng không dám mở miệng.
Nhưng cô không mở miệng không được.
Cô ôm quả bóng trong ngực, cho dù có bị anh nhìn chằm chằm đến tê cả da đầu, cô cũng bướng bỉnh không chịu trả lại cho anh.
"Bóng!"
Hứa Cận không nhịn được đưa tay về phía cô.
Chu Tuế Tuế ôm chặt bóng vào trong ngực lần nữa, mấp máy miệng, dùng hết can đảm mang theo chút cầu xin nói: "Hứa Cận, cậu có thể tham gia cuộc thi bán kết vào ngày mai được không?"
Nếu như cô không phải là nữ sinh, ngay lúc này Hứa Cận thật sự rất muốn chửi bậy.

⬅ Trước Tiếp ➡