Gặp Em Ngày Nắng
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

Công viên Nhân Dân vào ban tối, ánh đèn lờ nhờ.
Đường núi bao quanh vòng tới vòng lui, còn bị khóm cây che kín, muốn tìm người khá khó khăn.
Huống hồ, cuộc điện thoại cầu cứu kia của Viên Táo còn chưa kịp tiết lộ phương hướng cụ thể của cậu ta.
Triệu Phùng Thanh theo một con đường núi đi về phía trước.
Mấy băng ghế dừng chân dọc đường đi có mấy đôi tình nhân đang tâm sự với nhaụ Cô đi được nửa đường, đột nhiên quay đầu lại.
Có lẽ Viên Táo sẽ không chạy về phía đông người.
Bị thương rất thu hút sự chú ý.
Ở chỗ ngả ba đường, Triệu Phùng Thanh rẽ hướng khác, đi về phía sau núi.
Ngọn núi phía sau công viên, mỗi khi đêm xuống liền vắng ngắt, so với ánh đèn trắng nhờ ban nãy, phía sau núi tối tăm vô cùng, nếu như muốn ẩn trốn, nơi này là nơi có điều kiện tốt nhất.
Đi càng sâu vào con đường nhỏ, bốn bề dần dần vắng vẻ.
Triệu Phùng Thanh mang đôi boot cổ ngắn gót trung bình, gót giày gõ cộp cộp trên đường đá, phát ra tiếng động như thủy tinh va chạm nhaụ Giữa đường cô dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau, đoạn đường đi qua đã bị bóng đêm che phủ.
Đột nhiên, cô gọi một tiếng, “Viên Táo”.
Giọng nói hơi trầm lướt qua trong gió lạnh đêm đông.
Xung quanh im ắng, ngoại trừ tiếng gió đông thổi lá cây xào xạc đáp lại cô thì chẳng còn tiếng động nào khác.
Cô lấy điện thoại ra gọi vào số của Viên Táo.
Máy bận.
Cùng lúc đó, phía rừng sâu ở đằng trước truyền đến tiếng chuông “đinh đinh đinh”.
Triệu Phùng Thanh cảm thấy may mắn, tiếng chuông mà Tưởng Phù Lị thiết đặt cho Viên Táo có sức xuyên thấu đến vậy.
Cô bước nhanh về phía tiếng động.
Lúc nhìn thấy bóng người phủ phục trong bụi cây, cô lập tức thông báo cho mấy người Tưởng Phù Lị đến đây.
Viên Táo đã trong trạng thái nửa hôn mê.
Triệu Phùng Thanh nương nhờ ánh sáng từ điện thoại xem xét một hồi.
Nơi bụng của cậu ta có một mảng lớn dính máu, trên mặt đất cũng có mấy chỗ bị nhuộm đỏ.
Cô không biết phải xử lý thế nào, chỉ có thể trông chừng.
Lúc Tưởng Phù Lị chạy đến nơi, sắc mặt trắng bệch, nhìn thấy đống máu trên mặt đất, bàn tay cô nắm lại thật chặt.
Bình thường cô và Viên Táo luôn cố ý tránh nghi ngờ, chính là vì không muốn để lộ ra quan hệ của hai người.
Nhưng mà bây giờ, cô chẳng thể nghĩ đến những thứ khác nữa.
Nam sinh Giáp run rẩy đưa tay thăm dò hơi thở của Viên Táo, “Giờ phải làm sao đây?” Vẫn may, hơi thở tuy rằng yếu, nhưng vẫn còn.
“Đưa đi bệnh viện.” Triệu Phùng Thanh ấn số 120 trên điện thoại.
“Không.” Tưởng Phù Lị hốt hoảng ngăn tay cô lại, “Sẽ bị cảnh sát bắt được.” “Bắt được thì cũng tốt hơn là chết ở chỗ này.” Tưởng Phù Lị nghe xong trở nên tức giận, “Nếu như bị bắt thì nó coi như xong.” Triệu Phùng Thanh hơi giận, “Vậy mày tính thế nào?” “Gần đây có một phòng khám tư nhân, ba tao quen ông bác sĩ đó.
Chúng ta đến đó cầu cứụ” Tưởng Phù Lị nhìn chằm chặp Viên Táo, mắt ầng ậc nước.
Khoảnh khắc đó, Triệu Phùng Thanh không nói gì nữa.
Ngày trước cô không hiểu tại sao chuyện gì Tưởng Phù Lị cũng lo lắng cho Viên Táo.
Mà giờ, cô thử giả thiết mình là Tưởng Phù Lị, còn Viên Táo là Giang Tấn, thì cô liền hiểu tất cả.
Bởi vì đó là người mình thích.
Thấy Tưởng Phù Lị mất hồn mất vía, Triệu Phùng Thanh chủ


⬅ Trước Tiếp ➡