⬅ Trước Tiếp ➡

hề dành cho cô một ánh nhìn thẳng, cô tính không ra mình phải chờ đợi đến bao giờ.
Dù sao cô muốn làm thế nào thì làm thế nấy, trước nay cô cứ tùy ý làm càn như vậy.
Giáo viên vừa tuyên bố tan học, lớp học nhất thời nổ tung trong tiếng hoan hô reo hò.
Đại Hồ kích động giẫm lên bàn học, “Nghỉ đông rồi Nghỉ rồi ” Dáng vẻ hưng phấn của cậu ta hoàn toàn không dính dáng gì đến người xếp thứ hai từ dưới đếm lên.
“Làm gì mà rống to thế, muốn vỡ họng à.” Tưởng Phù Lị cau mày.
Đại Hồ lắc mông, “Chị Lị, tối nay đi quẩy không?” Tưởng Phù Lị nhìn cậu ta khinh khỉnh, khi quay sang Triệu Phùng Thanh thì đã biến thành gương mặt tươi cười, “Thanh Nhi, đi hay không?
Đi uống không say không về.” “Đi chứ.” Triệu Phùng Thanh dựa vào Tưởng Phù Lị, “Tối nay mẹ tao đi chơi mạt chược với mấy người bạn bài, không về sớm vậy đâụ” Ba Triệu đi công tác ngoại tỉnh, càng quản không nổi cô.
Đại Hồ nhảy khỏi bàn học, cười khoa trương, “Đại mỹ nhân xuất ẩn, rượu lại có thể được giảm giá rồi.” Triệu Phùng Thanh cong miệng lên cười.
Mấy người lớp cô hẹn thêm mấy người lớp bên cạnh, chuẩn bị tiến về phía phố quán bar.
Lúc sắp đi, Viên Táo ở lớp bên ấp a ấp úng từ chối.
Đại Hồ không vui, “Là đàn ông thì nói chuyện cho nhanh lẹ.” “Thì là lát nữa tao có chút việc.” Viên Táo muốn nói lại thôi.
Tưởng Phù Lị kéo Triệu Phùng Thanh đợi ở bên ngoài, nhìn thấy Đại Hồ và Viên Táo nói chuyện chưa xong, Tưởng Phù Lị kêu lên, “Không muốn đi thì đừng đi nữa, lãng phí thời gian của bọn này.” Viên Táo bị Tưởng Phù Lị quát như thế, nói, “Chuyện của tôi xong sẽ qua ngay.” Sau đó cậu ta vung một quyền về phía Đại Hồ, “Mày để lại chút rượu đợi tao đến đấu với mày.” “Xì.” Đại Hồ nhếch mép cười, “Với đô của mày, tao đọ với hết cả đám cũng có thể thắng mày đấy.” Triệu Phùng Thanh quay đầu nhìn Viên Táo một cái.
Cô không đeo mắt kính.
Khoảng cách giữa cô và cậu ta vượt quá phạm vi thị lực của cô, nhưng cô có thể liếc thấy dưới ngăn bàn học của cậu có cái gì đó thò ra.
Đợi khi Đại Hồ và Viên Táo tán gẫu xong, một hàng người liền rời khỏi trường.
Khi đám thiếu niên thiếu nữ lông bông này đi trên phố, hầu như lúc nào cũng thu hút ánh mắt từ khắp nơi.
Đặc biệt là ở khu phụ cận trường phổ thông A.
Vài phụ huynh nhìn thấy, để lộ ra vẻ mặt chán ghét, nắm lấy tay con mình nói vài câu, nhất định đừng có qua lại với đám lêu lổng này.
Những thanh niên này đều biết bản thân mình có hình tượng gì, chỉ là tâm lý nổi loạn khiến cho họ không có gì phải kiêng dè, còn cảm thấy thế này mới khác người.
Đại Hồ nhuộm cái đầu vàng rực, dương nanh múa vuốt với hai cô bé đi ngược chiều, hí hí cười gian.
Hai cô bé sợ đến nắm lấy tay nhau, dừng lại không dám đi tiếp.
Tưởng Phù Lị một phắt kéo lấy cậu ta, “Ông làm cái quái gì thế?” Đại Hồ cười ngượng ngùng, thu lại móng vuốt sói.
Vẻ mặt của một nam sinh bên cạnh cực kỳ mất hứng, “Chị Lị, đừng có nghiêm túc như thế chứ.” “Đi đường đàng hoàng.” Triệu Phùng Thanh lườm một cái.
Cậu ta nhún vai, không ồn ào nữa.
Quán bar mà họ thường đến nằm ở trung tâm thành phố.
Cho dù là ngày trong tuần hay cuối tuần, việc kinh doanh đều rất sôi


⬅ Trước Tiếp ➡