Tiếp ➡

Tháng Sáu, Lâm An mưa liên tục mấy trận liền.
Lần này trời mưa suốt hai ngày, rả rích không dứt. Chín giờ tối, trong không khí ngoài cái oi ẩm dính nhớp, còn có cả mùi cỏ xanh sau mưa.
Hạ Lâm lại đang nhắn tin thúc giục cô.
Hoài Ương nghe tiếng điện thoại vang lên, lập tức đứng dậy, mở tin nhắn thoại.
Cô bật loa ngoài rồi tiện tay ném điện thoại lên bàn.
Giọng nói của Hạ Lâm lập tức vang lên “Cậu đang làm gì thế? Nửa tiếng trước cậu bảo ra ngoài rồi mà giờ còn chưa thấy bóng dáng đâu?”
Cuối tháng, thầy giáo lại tiễn thêm một đợt sinh viên tốt nghiệp.
Hôm qua vừa tổ chức tiệc cảm ơn thầy, hôm nay mọi người bàn nhau tụ tập ở một quán rượu sau cổng trường Đại học Ninh, uống đến say mèm mới thôi.
Hoài Ương ngồi ở mép giường, cúi xuống buộc dây giày cao gót.
Buộc xong cô đứng dậy, dậm chân thử vài cái rồi bước đến trước gương soi.
Ký túc xá của Đại học Ninh khá tốt, căn hộ đơn của nghiên cứu sinh thì lại càng tốt hơn.
Căn hộ một phòng ngủ, một phòng khách, rộng 40 mét vuông, còn có ban công ngoài trời.
Hoài Ương vén tóc, chọn một thỏi son bóng màu anh đào từ giá bên cạnh gương.
Trên tường cạnh gương treo một kệ kim loại màu bạc.
Ban đầu mua về để đựng mỹ phẩm, ai ngờ sau này lại bị cô dùng làm kệ sách.
Bên trong nhét lộn xộn mấy cuốn sách nan Có sách chuyên ngành, cũng có thơ và tác phẩm kinh điển.
So với những màu đỏ đậm, cô hợp với các tông nhạt như hồng phấn, hồng neon hay cam sáng hơn.
Hạ Lâm thỉnh thoảng đùa rằng cô trông như vai nữ phụ “trà xanh” trong phim truyền hình.
Hoài Ương lại liếc gương lần nữa, xác nhận quần áo chỉnh tề, không có chỗ nào lôi thôi rồi bước sang phải hai bước, cúi người nhặt điện thoại trên bàn, gửi lại tin nhắn thoại.
“Thầy Hoàng gọi họp gấp, tôi vừa họp trực tuyến xong, lại bàn thêm hai chương cuối của chuyên khảo trước.”
Phòng bên cạnh có một giảng viên có hợp tác với thầy của họ.
Giọng nói của Hoài Ương bẩm sinh đã mang chút lạnh lùng dịu dàng.
Gửi tin nhắn xong, cô xoay người, chọn một chiếc túi đeo vai màu kem từ tủ quần áo.
Xách túi ra cửa, điện thoại lại rung lên lần nữa.
Lần này giọng Hạ Lâm không còn ầm ĩ như trước, tiếng ồn nền cũng không nhiều, chắc cô ấy đã tìm được chỗ vắng người.
“Bạn cùng phòng của đàn em Chu cũng tới, nếu cậu ta không phải đến vì cậu thì tôi vặn đầu mình xuống tặng cậu luôn.”
Tay đang nắm tay nắm cửa của Hoài Ương khựng lại, hơi cau mày, suy nghĩ một chút rồi gọi thẳng một cuộc điện thoại.
Hạ Lâm bắt máy rất nhanh.
Hoài Ương còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã như súng máy “đoàng đoàng đoàng” bắn một tràng.
“Mau đến đi Bạn cùng phòng của đàn em Chu, tên Lộ Tầm, hôm nay mặc sơ mi trắng với quần ieans, đáng yêu chết mất.”
“Đã có hai cô gái không biết tên bu lại rồi, cậu mà không đến thì người ta chạy mất đấy.”
“Mẹ nó, nam thần khoa kinh tế, học năm tư, cậu không động lòng à? Tôi thật sự phục cậu luôn. Cậu không động lòng thì tôi động lòng thay đây này.”
Hạ Lâm bên kia vừa chửi tục vừa phấn khích nói.
Hoài Ương hạ điện thoại xuống một chút, tay vặn cửa, đẩy ra ngoài, nói với người đầu dây bên kia “Đừng nói tục mãi.”


Tiếp ➡