⬅ Trước Tiếp ➡

Ôn Cửu Nho nhướn mày, không ngờ cô lại trả lời vậy.
Nhưng anh có vẻ không để tâm, chỉ gật đầu, lấy một chai sữa trong tay cô ném vào xe.
Đóng cửa xe lại, lấy điện thoại nhắn cho trợ lý Chu Dực đến lái xe.
Chu Dực đã tới cùng anh từ hơn 5 giờ, giờ vẫn đợi ở gần đây.
“Còn một người tình đang chờ ăn tối với em đấy.” Ôn Cửu Nho không ngẩng đầu, nói với Hoài Ương đang đứng cạnh “Đi thôi, đưa em đi ăn.”
Giọng điệu nhẹ nhàng như thể anh tự hạ mình xuống vị trí rất thấp.
Người tình?
Hoài Ương khẽ ngước mắt, nhìn người đàn ông đang cúi đầu gõ tin nhắn.
Ôn Cửu Nho tựa lưng vào chiếc Maserati màu đen.
Hoài Ương đứng bên cạnh, đối mặt với anh.
Trời đã hoàn toàn tối.
Con đường rợp bóng cây sau Đại học Ninh vì cũ kỹ nên gần như không có đèn đường.
Ánh sáng duy nhất đến từ những quán ăn nhỏ hai bên.
Bảng hiệu quán nướng chiếu ánh sáng trắng rõ ràng.
Khiến cả Hoài Ương lẫn Ôn Cửu Nho trông càng thêm trắng trẻo.
Vì mới mở cửa xe để lấy đồ uống, Ôn Cửu Nho đứng chếch về phía đầu xe.
Hai người tay kề tay, gần đến mức cằm của Hoài Ương gần như tựa vào vai anh.
“Muốn ăn gì?” Ôn Cửu Nho nghiêng đầu nhìn cô, giao diện điện thoại dừng ở ứng dụng đánh giá ẩm thực, giơ lên hỏi.
Anh không rành khu vực Đại học Ninh lắm.
Chuyện ăn uống, anh quyết định tin vào đánh giá mạng.
Ôn Cửu Nho hơi nghiêng đầu ra sau để tránh vành mũ của cô đâm vào mắt mình.
Ngay sau đó, ánh mắt Ôn Cửu Nho dừng lại trên chiếc mũ của Hoài Ương, anh đưa tay lên, nắm lấy vành mũ, nhẹ nhàng hỏi “Vừa gội đầu à?”
Chạng vạng tối, gió ngày hè vẫn nóng và ẩm.
Nhưng hương dầu gội thoang thoảng từ đuôi tóc cô lại khiến người ta cảm thấy mát lạnh, như có pha lẫn bạc hà.
Cô gái có làn da trắng mịn, lúc này đang cắn vào miệng chai sữa AD trong tay, đôi mắt to tròn vô tội nhìn anh “Vừa gội.”
“Ừ.” Ôn Cửu Nho nhẹ giọng đáp, sau đó trực tiếp giúp cô tháo mũ xuống “Vậy đừng đội nữa, đâm vào người ta.”
Giọng anh nhẹ nhàng, động tác cũng dịu dàng.
Anh kẹp chiếc mũ dưới cánh tay, rồi lại đưa tay lấy chai đồ uống đã uống một nửa trong tay cô.
Anh đưa điện thoại cho cô, để cô tự chọn.
“Chọn món gì muốn ăn đi.” Ôn Cửu Nho nói.
Điều khiến con gái sợ nhất là bị người ta bất ngờ giật mũ ra khi chưa gội đầu ở nơi đông người.
Tóc bết dính sát da đầu có thể khiến bất kỳ cô gái nào yêu cái đẹp cảm thấy như muốn độn thổ.
Vậy mà Ôn Cửu Nho lại biết hỏi trước khi tháo mũ cô ra.
Thật sự tinh tế và ga lăng đến đáng sợ.
Hoài Ương không nhận lấy điện thoại từ anh, chỉ đưa tay vuốt lại mái tóc đã không còn bồng bềnh do đội mũ.
“Vì sao tôi phải ăn với anh?” Giọng cô nhẹ nhàng, nhìn anh hỏi.
Loa phát của sạp hàng bánh nướng sau lưng cô vẫn đang phát ra âm thanh.
Cái bàn sau lưng Ôn Cửu Nho hơn một mét, bốn nam sinh đã ăn xong và đứng dậy.
Khi đi ngang qua hai người, họ vô tình va vào Hoài Ương, Ôn Cửu Nho liền nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng mình.
Rồi anh đưa tay lên, vuốt lại phần tóc có chút rối trên đỉnh đầu cô.
Anh khẽ cười, hỏi “Các em có phải thường làm tư vấn tâm lý bên ngoài không?”
“Ừ?” Cô gái tùy ý gật đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡