Chương 5
Anh cười nhẹ nhìn Tào Lâm, nói móc “Gu của cậu thật phong phú, lần trước uống rượu với cậu, một đêm đã có ba người "trúng gú rồi.”
Bốn người ngồi một bàn, ngoài Ôn Cửu Nho, còn có Lý Diên Thời, Tào Lâm và một người bạn do Tào Lâm dẫn tới.
Người bạn kia chỉ đi cùng cho đủ số, ba người còn lại là bạn thân từ nhỏ, không có chuyện gì không thể nói.
Tào Lâm nghẹn lời, không nói được câu nào.
Lý Diên Thời nghiêng người dựa vào sofa, cầm ly rượu, cũng cười chế giễu “Cậu thế này, chắc gì người đẹp đã để ý.”
Gia đình Tào Lâm làm trong ngành ẩm thực, từ nhỏ không gầy, cao tầm 1m75, người chắc nịch, miễn cưỡng không thành hình vuông.
“Anh nói năng kiểu gì thế ” Dù bị trêu chọc, Tào Lâm cũng không nản, cúi đầu mở một chai Budweiser, nhấn mạnh “Lần này là thật đấy.”
Lý Diên Thời ngồi bên trái Ôn Cửu Nho.
Nói xong, như chợt nhớ ra gì đó, anh ta ngồi thẳng dậy, đặt ly lên bàn “Hôm nay sao lại rủ bọn này uống rượu?”
Ánh mắt Ôn Cửu Nho vẫn dừng trên cô ca sĩ tóc ngắn ở xa.
Nghe nhạc rất chăm chú.
Không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau, anh mới như tỉnh lại, hờ hững đáp “Xử lý việc gần đây, trong lòng buồn bực, tiện thể gọi mọi người uống một chút.”
Lý Diên Thời nhướng mày, biểu cảm khó hiểụ
Khi bài hát thứ ba bắt đầu, Lý Diên Thời cảm nhận rõ sự khác biệt hôm nay.
Anh ta khều tay Ôn Cửu Nho.
Ôn Cửu Nho cuối cùng cũng rời mắt khỏi cô ca sĩ, nghiêng đầu nhìn Lý Diên Thời, chớp mắt tỏ vẻ khó hiểụ
“Hôm nay cậu cứ lơ đễnh thế nào ấy.” Lý Diên Thời cầm cái cốc xúc xắc trên bàn, lắc nhẹ “Gọi bọn tôi tới mà không nói năng gì.”
Ôn Cửu Nho nghiêng người dựa sofa, tay phải chống đầu, lại nhìn về phía ca sĩ “Có chút chuyện cần nghĩ.”
Biểu cảm mệt mỏi, giống như thật sự đang có tâm sự.
Lý Diên Thời mở nắp cốc xúc xắc.
Tổng cộng có năm viên Hai số năm, hai số sáu, một số một.
“Nghĩ về phụ nữ à?”
Anh ta buột miệng hỏi.
Chuyện khiến Ôn Cửu Nho phiền não, không ngoài việc gia đình anh.
Một người nếu bị một chuyện làm phiền quá nhiều, sẽ khó nghĩ đến chuyện khác.
Vì vậy, Lý Diên Thời chỉ muốn chuyển hướng suy nghĩ của anh.
Nhưng hai giây sau, Lý Diên Thời bị đánh úp.
“Ừm... Coi như vậy.”
Giọng Ôn Cửu Nho kéo dài, mang theo vẻ lười biếng, có chút không chắc chắn, cuối câu còn hơi tự giễụ
Lý Diên Thời sững tay, đặt ngược cốc xúc xắc xuống bàn, ngẩng đầu nhìn anh.
Thật sự có chút bất ngờ.
“Người phụ nữ nào mà có bản lĩnh vậy...” Lý Diên Thời còn chưa nói hết câu thì bị Tào Lâm ngắt lời.
Tào Lâm vẫn dán mắt vào bàn bên.
Nhìn Hoài Ương suốt mười phút, không biết mệt.
Anh ta chống tay lên chai bia, cằm đặt trên mu bàn tay, từ từ quay đầu nhìn Lý Diên Thời và Ôn Cửu Nho.
“À này...” Tào Lâm liếm môi “Tôi có thể mời cô ấy ly rượu không?”
Tào Lâm ngày thường là kiểu miệng lưỡi lanh lợi, nhưng đứng trước mỹ nữ thì mặt đỏ tim đập nhanh, một câu cũng không nói nên lời.
“Không được.” Ôn Cửu Nho nhìn anh ta.
Khi nói ra lời này, giọng anh khá ôn hòa, thậm chí còn cười, nhưng không hiểu sao Tào Lâm lại thấy không giống đang đùa.
Sau đó, Ôn Cửu Nho cụp mắt, nửa cười nửa không điều chỉnh dây đồng hồ dưới ánh sáng mờ.
Chiếc đồng hồ đen trên cổ tay và áo sơ mi gần như hòa vào bóng tối.