⬅ Trước Tiếp ➡
“Đi đi.” Lăng Thận Hành mở công văn trong tay ra, cũng không ngẩng đầu lên.
Lăng Tuyết Thu như trút được gánh nặng, vội vàng chạy mất dép.
Lăng Tuyết Thu vừa đi, Mộc Cẩm Nhu vội vàng nói: “Tối nay ở chỗ bà nội có mời người kể chuyện, nghe nói là tiết mục ngắn trong ‘Tây Sương Ký’, nghe nói tiên sinh kể chuyện nổi tiếng gần xa…”
Mộc Cẩm Nhu muốn Lăng Thận Hành nhanh chóng quên đi đoạn nhạc đệm này, không ngờ mới nói được một nửa đã bị anh cắt ngang: “Cô đi ra ngoài đi.”
Những lời nói còn lại của Mộc Cẩm Nhu đều nghẹn trong cổ họng, nhẫn nhịn đến mức khuôn mặt tươi cười trở nên trắng bệch, nhưng cô ta nào dám chống đối Lăng Thận Hành, đành phải yếu ớt đồng ý rồi đi ra ngoài.
Vừa đi được vài bước, chợt nghe thấy giọng nói hờ hững của Lăng Thận Hành: “Chờ chút.”
Mộc Cẩm Nhu tỏ ra vui mừng, tưởng anh thay đổi suy nghĩ, vừa quay lại, còn chưa kịp che giấu sự vui vẻ trên mặt: “Thiếu soái…”
“Mang chén trà này đi.” Lăng Thận Hành cũng không ngẩng đầu lên: “Tôi không thích uống trà, sau này đừng mang đến nữa.”
Mộc Cẩm Nhu đóng cửa lại, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, còn mơ hồ nghe thấy Lý Hòa Bắc đang nói: “Bài hát này của cô ba thật sự êm tai, lời bài hát cũng hay, không biết giáo viên trông thế nào?”
Lăng Thận Hành cúi mắt xuống, dáng vẻ thờ ơ: “Chỉ có cậu mới tin con bé.”
~
Mộc Cẩm Nhu quay về phòng, nha đầu Đậu Khấu của cô ta bước lên đón, lại bị sắc mặt của cô ta dọa giật mình: “Bà hai, cô thế này…”
“Vì sao?” Mộc Cẩm Nhu vung tay lên khay trà trong tay rơi mạnh xuống đất, bộ đồ trà ở trong khay lập tức rơi lung tung khắp nơi.
“Bà hai bớt giận.” Đậu Khấu sợ đến mức vội vàng quỳ xuống.
“Vì sao?” Mộc Cẩm Nhu vịn bàn, tức giận đến mức cả người run rẩy, đôi mắt hiện ra tia sáng lạnh lẽo, như đang lầm bầm lầu bầu, lại như đang hỏi ông trời: “Vì sao anh ấy không chịu nhìn tôi một cái, chẳng lẽ muốn tôi phải móc tim ra cho anh ấy xem sao? Lúc tôi chưa gả cho anh ấy đã nhớ thương anh ấy, làm tất cả để lấy lòng anh ấy, nhưng anh ấy thì sau, từ đầu đến cuối luôn thờ ơ. Rốt cuộc Mộc Vãn kia học bài hát mê hoặc lòng người từ đâu, hôm nay chỉ là em gái của anh ấy hát một lúc đã lấy đi linh hồn của anh ấy rồi.”
Đậu Khấu dọn dẹp đồ ở dưới đất, đứng dậy khuyên nhủ: “Bà hai đừng tức giận, dù cô ta biết yêu thuật, Thiếu soái vẫn chán ghét cô ta, từ sau khi Thiếu soái quay về chưa từng đặt chân đến Quế Hoa Uyển, những thủ đoạn kia của cô ta vẫn giống như lúc trước, chỉ khiến gà bay chó chạy mà thôi, khiến Thiếu soái càng thêm chán ghét cô ta.”
Đậu Khấu vừa nói như vậy, Mộc Cẩm Nhu cũng không còn tức giận như vừa rồi nữa, cầm chén lên uống một hớp: “Cũng chỉ là một con chim sẻ, không tin có thể lật trời.”
“Phu nhân nói đúng lắm, chim sẻ là chim sẻ, ăn mặc xinh đẹp đến đâu, kiêu ngạo đến đâu, cũng không thể bay lên đầu cành làm Phượng hoàng.”
Mộc Cẩm Nhu điều chỉnh lại tâm trạng rối loạn, để Đậu Khấu đi chọn mấy bộ quần áo cho cô, lão phu nhân thích nghe hí kịch, mặc dù cô ta không thích nhưng lần nào cũng đến nghe cùng.
“Hôm nay ăn cơm sớm một chút, tối nay phải đến cùng lão phu nhân nghe kể chuyện.”
Bên Lăng Thận Hành không thể đi được, cô ta chỉ có thể ra tay từ chỗ lão phu nhân, lệnh của cha mẹ, dỗ dàng lão phu nhân vui vẻ, nhưng chuyện khác sẽ dễ dàng hơn.
~
Mộc Vãn thu dọn xong đống lộn xộn đổi thành phòng thí nghiệm bí mật của cô, ngay cả Thúy Quyên cũng chưa từng nhìn thấy bên trong có dáng vẻ gì, ngày thường đều khóa bằng một bộ khóa đồng.
Vốn cô đã để Thúy Quyên đi đặt mua một số sách thuốc và vị thuốc, kết quả nha đầu Thúy Quyên kia đi ra ngoài đến khi mặt trời xuống núi vẫn chưa quay về.
Tôi ăn cơm tối ở đây.
Mặc dù Lăng gia là gia tộc cổ xưa, nhưng vì có nhiều người, một ngày ba bữa đều ăn riêng, nhà bếp sẽ làm xong đồ ăn trong thời gian quy định, lại do đầy tớ trong mỗi sân đến lấy hộp cơm đã được đậy kín, ngày thường trong lúc ăn cơm, chỉ có Văn Phong Uyển của lão phu nhân là sôi nổi nhất, dù sáng hay tối luôn có người ở đó.
Tục ngữ nói người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa là đói đến phát sợ, hai nha hoàn của Mộc Vãn, một người ở trong nhà lao, một người đang đi ra ngoài, tạm thời bên cạnh cô không có ai để dùng, đành phải tự đến nhà bếp lấy cơm.
Trong phòng bếp có rất nhiều món ăn, Mộc Vãn chọn hai món mình thích đặt vào trong hộp cơm, trên đường gặp mấy nha hoàn ở mấy sân khác, tuy bọn họ quy củ cúi thấp người hành lễ, nhưng vừa xoay người đi đã bắt đầu rỉ tai thì thầm, Mộc Vãn cũng đoán được bọn họ đang nói gì, có lẽ đang chê cười cô không sống tốt, lão phu nhân cũng không chịu đưa nha hoàn sang cho cô.
Lúc trước ở trong bệnh viện, cũng có một số y tá thích nói linh tinh, nói cô còn trẻ đã được lên làm chủ nhiệm là do có gian díu với Viện trưởng, đúng là nơi có nhiều phụ nữ cũng có nhiều chuyện, nếu ai nghiêm túc người đó sẽ thua.
Mộc Vãn vừa mang đồ ăn về đến cửa, đột nhìn thấy một người đứng dưới gốc cây hoa quế bên ngoài cửa lớn sơn màu đỏ.
Người kia có dáng người cao to, mặc trường sam màu đen, khiến cả người toát ra vẻ ngọc thụ lâm phong.
Lúc này, anh đang ngẩng đầu nhìn chằm chằm cây hoa quế này, góc độ nâng cằm lên hoàn mỹ lại lưu loát như được điêu khắc từ một người thợ lành nghề, có mấy cánh hoa rơi xuống trường sam của anh, như một nét bút tô điểm lên trên quyển mực màu đen.
Mộc Vãn không nhịn được than thở, bảo sao chủ nhân của cơ thể này lại điên cuồng si mê anh, Lăng Thận Hành thật sự có vẻ ưu nhã như Phan An, dáng vẻ oai hùng cao ngạo nghiêm nghị.
Anh đứng ở cửa ra vào, Mộc Vãn cũng không thể làm như không thấy, đành phải kiên trì khẽ gọi một tiếng: “Thiếu soái.”
Lăng Thận Hành cũng chỉ vô tình đi ngang qua nơi này, căn bản không để ý đến trên vách đá cạnh cửa có viết mấy chữ Quế Hoa Uyển.
Trong ngoài Lăng phủ trồng đầy cây hoa quế, có điều hai gốc cây ở nơi này lại tươi tốt nhất, anh thường thấy tình cảnh buồn đau thảm thiết trên chiến trường, sẽ vô thức bị những thứ thanh tịnh tự nhiên này hấp dẫn, vì vậy Mộc Vãn vừa mở miệng, anh lại hơi ngạc nhiên nhìn sang.
Mộc Vãn không có hứng thú nghĩ xem vì sao Lăng Thận Hành đứng ngẩn ngơ ở đây, trong lòng chỉ nhớ thương món cá lát trong hộp cơm, nói câu “Nếu Thiếu soái không có việc gì, tôi phải về ăn cơm” liền cầm theo hộp cơm mở cửa ra.
Lăng Thận Hành hơi nhíu mày, lúc trước cô nhìn thấy anh chưa từng có phản ứng như thế, chắc chắn sẽ dính lấy như một con ruồi vậy, đuổi cũng không đuổi được, đối với Quế Hoa Uyển này, anh nên trốn tránh, khinh bỉ.
Ngày thường Lăng Thận Hành nhìn thấy cô sẽ xoay người rời đi, nhưng đôi chân của anh lại không xê dịch chút nào, Mộc Vãn mặc một bộ sườn xám trang nhã, kín đáo lại không che giấu được vẻ tao nhã, lại hấp dẫn ánh mắt của anh.
Mộc Vãn nghĩ thầm cuối cùng cũng được ăn cơm tối rồi, bụng của cô đã sớm kêu gào cả nửa ngày, vừa định tiện tay đóng cửa, đột nhiên một bàn tay với đốt ngón tay thon dài đè vào cánh cửa, ngay sau đó lại nghe thấy giọng nói từ tính trong trẻo của anh: “Tối nay ăn gì?”
Mộc Vãn gần như trả lời theo bản năng: “Măng với thịt còn có cá nữa.”
Lúc đang nói chuyện, đôi chân dài của anh đã bước vào, nói rất tự nhiên: “Tôi ăn cơm tối ở đây.”
Chồng muốn đến phòng vợ ăn cơm, lời này cũng không có chút sai sót nào.
Cho đến khi ngồi vào bàn cơm, Mộc Vãn còn véo đùi mình, không phải Lăng Thận Hành này tránh cô như tránh ruồi muỗi à, đây là chứng rối loạn thần kinh à, lại muốn ăn cơm tối với cô?
⬅ Trước Tiếp ➡