Lão phu nhân cũng tạm thời không chuẩn bị trước, cứ để cho bà cụ lăn lộn đi, một lát bác sĩ Dương, tự sẽ có cách.
Một mạng đổi một mạng
Mộc Vãn nghĩ thầm: Tát Mãn này không phải là đại thần nhảy nhót sao? Có bệnh không lo chữa trị, mời người tới giả thần giả quỷ, bệnh không trị hết không nói, còn có thể làm chậm trễ bệnh tình.
Tát Mãn vừa vào cửa đã được Lão phu nhân gửi gắm hy vọng, chuẩn bị tiền tài cũng sớm một chút đặt trên mâm cho hắn ta.
Tát Mãn đó liếc nhìn qua mâm giống như là không động lòng vì tiền tài, trong miệng nói rầm rì lẩm bẩm, xoay chuyển quanh đầu giường, ngẩng đầu gõ trống da trong tay, chiêng trống vừa vang lên đã bắt đầu nhảy vũ điệu nửa mê nửa tỉnh giống như điên.
Mộc Vãn ở ngoài cửa nghe được rõ ràng, chỉ cảm thấy vô cùng huyên náo.
Ai nếu dám nhảy "Gangnam style" ở trong phòng bệnh bệnh nhân cô, cô sẽ tiến lên biến hắn ta thành hai miệng rộng.
Bệnh của bà Tư kiêng kỵ ồn ào không thể nghi ngờ, hết lần này tới lần khác lại mời người vừa ca vừa nhảy múa giơ tay múa chân ở bên trong, như vậy giống như dân chúng nhảy nhót ở quảng trường.
Tát Mãn này nhảy một lúc lâu, cuối cùng mới giống như toàn thân co rút ngừng lại, miệng hướng về phía mọi người không biết đang nói cái gì.
Bà Ba nghe quen những chuyện này ở trong vương phủ, lúc này lập tức dựng lỗ tai lên.
Cho đến khi Tát Mãn ngậm miệng lại, mặt bà ta mới sầu lo nói với Lão phu nhân: "Mẹ, đại tiên nói trong phủ này có người tương khắc với em Tư, vì vậy người, vì vậy bệnh của em ấy mới có thể không có cách nào chữa khỏi."
"Tương khắc?" Mặt Lão phu nhân nghi ngờ: "Tại sao có thể có người tương khắc, rốt cuộc là ai?"
Bà Ba nhìn chung quanh, nói rất là thần bí: "Người nọ mạng Hỏa, tuổi Tuất, mà em Tư tuổi Dậu, là mạng Kim, gà chó bất hòa, Hỏa lại khắc Kim, cho nên nếu muốn chưa khỏi cho em Tư, nhất định phải hy sinh người này."
"Trong phủ là nhiều người mạng Hỏa lại là tuổi cẩu như vậy, muốn đi xác định ai tương khắc với nó thế nào đây?"
"Tát Mãn đại tiên còn nói, người nọ là mạng thiên kim phú quý."
Mạng thiên kim phú quý, đó chính là nữ, hơn nữa còn là người đại phú đại quý, chỉ có thể là các bà trong phủ hoặc là tiểu thư phu nhân.
"Ơ, sao có thể. . . ." Mộc Cẩm Nhu luống cuống tay chân vẫn chú ý bà Ba và Lão phu nhân đối thoại, lúc này đột nhiên kêu một tiếng lập tức hấp dẫn sự chú ý của Lão phu nhân.
"Cẩm Nhu, có phải con biết cái gì hay không?"
Mộc Cẩm Nhu vội vàng lắc tay: "Không, con không biết."
Lão phu nhân nhìn bộ dạng cô ta che che giấu giấu đã nghi ngờ cô ta biết gì đó, vì vậy xụ mặt hỏi: "Con trong bụng dì Tư con nguy ở sớm tối, con còn có cái gì không thể nói."
Mộc Cẩm Nhu do dự một chút, giống như là vô cùng không tình nguyện thấp giọng nói: "Em gái con Mộc Vãn là mạng Hỏa, cũng trùng hợp là tuổi Tuất. . cũng sẽ không phải là em ấy, sao em ấy có thể khắc dì Tư chứ."
Bà Ba nghe vậy, vỗ đùi: "Chính là Mộc Vãn, cô ta là mạng thiên kim phú quý, cực kỳ phù hợp với lời đại tiên, mẹ, mẹ nhanh sai người đi tìm Mộc Vãn đến."
Đột nhiên bà Hai vẫn không nói gì mở miệng hỏi: "Không biết đại tiên muốn như thế nào mới có thể giải quyết vấn đề tương khắc này?"
Bà Ba nhìn bà Hai rất là khinh bỉ, giống như bà Hai kiến thức hạn hẹp, không quá muốn nói chuyện với bà Hai.
Bà Hai cũng hơi ngượng ngùng, bà ta là gái bán trà mười dặm ca phường, được Đốc Quân nhìn trúng sau cưới làm vợ lẽ, xuất thân hèn mọn của bà ta vẫn bị người lên án, đặc biệt là bà Ba đã từng làm Cách Cách.
Nhưng, bà Ba vẫn kiên nhẫn giải thích: "Đại tiên nói, chỉ cần gội máu chó lên người có mạng tương khắc đó, sau đó để cho cô ta ngồi ở trong đống lửa, đối lửa bốn phía, hơ máu chó trên người cô ta cho khô là có thể trừ họa trừ bệnh, em Tư và đứa bé trong bụng sẽ lập tức khỏe mạnh như lúc ban đầu."
"Dùng lửa hơ? Người nọ còn không bị nướng chết sao?" Mộc Cẩm Nhu nghe vậy, lập tức bày tỏ không đồng ý: "Đó là muốn một mạng đổi một mạng sao?"
Cháu hi sinh một lần đi.
Bà ba nói: “Chỉ dùng lửa nhỏ hơ khô máu chó thôi, cũng không nước chết người, cũng chỉ chịu khổ một chút mà thôi, vì máu mủ của Đốc quân, chẳng lẽ cô ta còn không chịu hi sinh một chút sao? Mọi người đừng quên, nếu không phải cô ta khắc em tư, bây giờ em tư vẫn còn khỏe mạnh.”
Bà hai nghĩ đến việc Mộc Vãn còn đang nắm nhược điểm của bà ta ở trong tay, cũng nên nói giúp cô mấy câu, thế là khuyên nhủ: “Mẹ, Mộc Vãn là đích tiểu thư của Mộc gia, nếu việc này truyền đến tai Mộc lão gia, chỉ sợ sẽ làm tổn thương đến tình cảm.”
Lời nói của bà hai cũng có lý, tất nhiên lão phu nhân cũng hiểu rõ, cái gì gọi là kẻ sĩ có thể giết không thể sỉ nhục, nếu thật sự ép Mộc gia, Đốc quân cũng khó xử.
Lúc lão phu nhân đang do dự, Mộc Cẩm Nhu đột nhiên nghẹn ngào kêu lên: “Không hay rồi, dì tư lại bắt đầu chảy máu.”
Một câu nói lập tức khiến lão phu nhân quyết tâm, vì giữ lại máu mủ của Đốc quân, bà cụ không quan tâm đến mặt mũi của Mộc gia, sau này có thể bù đắp lại mặt mũi, nhưng đứa bé mất đi, sẽ khó có thai nữa, dù sao Đốc quân đã đến tuổi trung niên rồi.
Vẻ mặt lão phu nhân nghiêm nghị, dặn dò nha hoàn bên cạnh: “Đi gọi Thiếu phu nhân đến đây.”
Nha đầu trả lời: “Thiếu phu nhân và Thiếu soái đang chờ ở bên ngoài.”
“Vậy càng tốt hơn, cho người đi chuẩn bị máu chó và củi khô đi.” Lão phu nhân vân vê Phật châu trong tay, ánh mắt vô cùng kiên quyết, bà cụ chắc chắn không thể để máu mủ của Đốc quân mấy đi, bà cụ đã chuẩn bị gánh chịu tất cả hậu quả.
~
Mộc Vãn và Lăng Thận Hành vẫn đang chờ ở phòng bên, không thấy bác sĩ Tây Dương, lại nhìn thấy mấy nha đầu đi lấy củi lửa, còn bê một cái chậu, trong chậu tỏa ra một mùi tanh hôi, mũi của cô rất nhanh, trong chậu đang chứa đầy máu tươi.
Mộc Vãn đang buồn bực, Lý Hòa Bắc vội vàng chạy vào, thì ra bác sĩ Tây Dương này đã đến nông thôn chữa bệnh từ thiện rồi, chỉ sợ phải ba bốn ngày nữa mới có thể quay về.
Lăng Thận Hành nghe vậy, càng nhíu chặt mày hơn, ngón tay dài vuốt ve chiếc chén, các khớp ngón tay hơi trắng bệch.
“Trong thành chỉ có một bác sĩ Tây Dương thôi sao?”
Lý Hòa Bắc suy nghĩ, “Cũng có mấy bác sĩ Tây Dương, nhưng người ngoài đều nói bọn họ dùng tà thuật, còn có người bắt tay với nhau uy hiếp đến sự an toàn của người nhà bọn họ, khiến đám bác sĩ Tây Dương kia sợ hãi trốn đi, bây giờ muốn tìm, chỉ sợ không tìm thấy ngay được.”
Đến lúc này, Mộc Vãn cũng không muốn giấu nữa, dù lão phu nhân không tin tưởng cô, cô cũng phải thử một lần, không thể trơ mắt kéo dài bệnh tình của bà tư.