Trong lão phu nhân này, chỉ có mỗi cô ba của Lăng gia được coi là một người ngây thơ, trên cô ấy còn hai chị gái con thứ, đã sớm gả cho người ta.
Lăng Tuyết Thu lại cùng Mộc Vãn uống một chén trà nhỏ mới vui vẻ rời đi, lúc đi ra cửa lại gặp Thúy Quyên đang cầm bát thuốc đến.
Thúy Quyên mang bát thuốc vào, ân cần nói: “Thiếu phu nhân, nên uống thuốc rồi.”
“Đây lại là thuốc gì nữa?” Mộc Vãn đang chải đầu, nhìn cô ta từ trong gương.
Thúy Quyên trả lời tự nhiên: “Lão phu nhân dặn dò phải uống thuốc này đủ nửa tháng, vì vậy mỗi ngày đều ra lệnh cho nha đầu trong sân lão phu nhân đưa tới.”
“Để xuống đi, chút nữa uống.” Mộc Vãn tùy tiện búi một búi tóc cho mình, nhớ tới ngày đó được ăn mứt hoa quả, con sâu thèm ăn trong bụng lại bắt đầu kêu gào, vì vậy nói: “Lại mang chút mứt hoa quả đến đây.”
“Thiếu phu nhân, không còn mứt hoa quả nữa, nếu cô ngại thuốc đắng, em sẽ đến nhà bếp lấy chút bánh hoa quê, bây giờ đang là mùa hoa quế nở, nữ đầu bếp ở bếp sau có tay nghề làm đồ ngọt rất tốt.”
Bánh hoa quế cũng được coi là thứ hiếm là, Mộc Vãn chưa từng được ăn ở thời đại của mình, cũng không biết người nơi này sẽ làm nó thành hương vị gì.
“Đúng rồi, thuốc này do em tự sắc sao?”
Thúy Quyên lắc đầu: “Là nhà đầu trong nhà bếp sắc.”
“Nha đầu sắc thuốc là cố định à?”
“Không phải, ở trong phủ một số dược thiện bồi bổ đều do nha đầu trong sân của mình tự phụ trách, một số loại thuốc chữa bệnh sẽ do nữ đầu bếp rảnh rỗi hoặc là nha đầu giúp đỡ trong nhà bếp sắc thuốc.” Thúy Quyên nghi ngờ vì sao cô lại hỏi điều này, liền hỏi: “Có phải thuốc sắc không đủ tốt không?”
Mộc Vãn nghĩ thầm, thì ra sắc thuốc còn nhiều kiểu khác nhau, dây Thủ Ô là loại thuốc Đông y dùng để bồi bổ, có lẽ do nha đầu trong sân tự sắc, vậy hình như phạm vi điều tra sẽ hơi lớn.
Đối mặt với sự nghi ngờ của Thúy Quyên, Mộc Vãn không muốn rước lấy sự nghi ngờ, gật đầu đồng ý: “Đúng là không dễ uống, sau này làm phiền em tự mình đi làm rồi.”
“Thiếu phu nhân chê cười rồi, em không thể gánh nổi hai chữ làm phiền này.”
“Chị cũng thấy thèm món bánh hoa quế mà em nói rồi, em nhanh đi lấy đi.”
Thúy Quyên vui mừng đi lấy bánh ngọt, kết quả vừa mới đi ra cửa sân lại người đứng ở góc bên cạnh kéo đi.
Chỉ dạy dỗ cô ta thôi.
Thúy Quyên vui mừng đi lấy bánh ngọt, kết quả vừa mới đi ra cửa sân lại người đứng ở góc bên cạnh kéo đi.
“Cô ta đã uống thứ kia chưa?” Giọng nói trầm thấp xen lẫn sự tàn nhẫn.
Thúy Quyên giật mình, vội vàng xoa ngực một cái: “Tất nhiên là uống rồi.”
Người kia mỉm cười: “Chỉ cần kiên trì nửa tháng là thành công rồi.”
Vẻ mặt Thúy Quyên hơi phức tạp, vô cùng cẩn thận hỏi: “Cô đã từng hứa hẹn với tôi, dù uống thứ này nửa tháng thì cũng không lấy mạng người, lời này có đáng tin không?”
Thúy Quyên không ngốc, cô ta biết một khi làm lớn chuyện, chắc chắn cô ta không thoát khỏi liên quan, người khác cũng rũ sạch sẽ trách nhiệm không còn chút nào, hơn nữa, tuy cô ta yêu tiền như mạng, nhưng cũng không muốn làm chuyện phạm pháp như giết người, dù Thiếu phu nhân đáng giận, tội cũng không đáng chết.
Người kia mỉm cười vỗ tay của cô ta, lại nhét một cái túi nhỏ vào trong ngực của cô ta: “Đương nhiên vẫn giữ lời, uống thuốc này không chết người, nhiều nhất cũng chỉ dạy dỗ cô ta mà thôi, cô cứ nhận số tiền này trước, việc này thành công, tất nhiên không thể thiếu chỗ tốt cho cô.”
Thúy Quyên vẫn hơi do dự, nhưng vẫn nhanh chóng nhận lấy túi nhỏ, đúng lúc này đằng xa vang lên tiếng bước chân, người kia rất cẩn thận nhìn xung quanh một chút, “Vậy tôi đi trước, nhớ kỹ, chắc chắn phải uống đủ nửa tháng.”
Bóng dáng người tới đã xuất hiện trước mặt, một bộ sườn xám màu tím, bùi tóc rất thời thượng, lúc bước đi như làn gió nhẹ lướt qua hàng liễu, không nói lời nào, khóe môi nhếch lên, nốt ruồi son giữa hàng lông mày càng nổi bật hơn.
“Thúy Quyên ra mắt bà hai.” Thúy Quyên vội vàng cúi chào.
Bà hai nhìn cô ta một cái: “Thiếu phu nhân của cô có ở đây không?”
“Đang ở trong phòng ạ.”
Bà hai gật đầu, ánh mắt nhìn lên khuôn mặt Thúy Quyên.
Thúy Quyên nhìn xung quanh, nói nhỏ: “Gần đây cơ thể Thiếu phu nhân yếu ớt, không biết tại sao vô cùng nhớ nhung Hồng Tụ, đang để tôi đi chuẩn bị.”
Nghe lời này, sắc mặt bà hai trở nên rất xấu, không nói nhiều, chỉ tháo một chiếc vòng tay ở trên cổ tay xuống nhét vào tay Thúy Quyên.
Thúy Quyên thấy màu sắc chiếc vòng tay trơn bóng, dưới ánh mặt trời lại có vẻ xanh biếc xinh đẹp, đúng là vòng ngọc cao cấp.
Giữa hàng lông mày của cô ta hiện ra vẻ vui mừng, không chút khách sáo cất chiếc vòng tay vào túi sát người.
“Ai đang nói chuyện ở bên ngoài thế?” Người trong phòng thính tai, hình như nghe thấy chút tiếng động.
Thúy Quyên có tật giật mình, nhưng cũng phản ứng rất nhanh, lập tức trả lời: “Thiếu phu nhân, là bà hai đến.”
Mộc Vãn đặt quyển sách trong tay rồi, nhìn thoáng ra ngoài từ cánh của sổ, cô đang nghĩ bà hai này cũng nên đến thăm rồi, kết quả bà ta đã đến.
“Hóa ra là dì hai, mời vào.” Mộc Vãn đi ra cửa đón, cười giòn giã nói: “Sao dì hai lại rảnh rỗi đến Quế Hoa Uyển của con thế?”
Hình như bà hai hơi hoảng hốt, người trước mặt không trang điểm, chỉ mặc một chiếc áo tơ trắng, hình như hơi khác với Thiếu phu nhân có thói quen trang điểm đậm, kiêu căng ngang bướng.
Bà ta cười ha ha: “Nghe nói gần đây sức khỏe của Thiếu phu nhân không tốt, đặc biệt đến xem một chút.”
“Đến tay không sao?” Mộc Vãn nhìn bàn tay của cô ta.
Đầu tiên bà hai thấy hơi ngạc nhiên, hơi xấu hổ chột dạ vuốt tóc mai, đâu có ai vừa mở miệng đã đòi đồ như thế chứ, tính tình xảo trá của người phụ nữ này thật sự không hề thay đổi.
“Thiếu phu nhân thích đồ gì còn không phải rất dễ dàng sao, dì chỉ là một bà vợ nhỏ không được sủng ái đâu có đồ gì chơi vui ăn ngon chứ.”