Phía dưới của Lục Lâm Vãn đã ngứa đến mức không chịu nổi, vậy mà ngón tay anh lại còn bất động. Cô kẹp ngón tay của anh, tức giận tự mình duỗi tay sờ lên khu rừng huyền bí, di chuyển xuống phía dưới hạt trân châu chơi đùa, vỗ về, tự mình xoa huyệt nhỏ, nói với anh: "Anh nói đi, nói ra đáp án, giải đề như thế nào thì em cho anh liếm. Anh không phải thích liếm huyệt của phụ nữ à?"
Lục Hoài Chuẩn nghe thấy câu này, trong lòng không mấy vui vẻ, cái gì gọi là thích liếm huyệt của phụ nữ, anh chỉ liếm huyệt cho cô, hầu hạ cô mà thôi.
Sau đó, Lục Hoài Chuẩn thật đúng là chăm chú, vừa giải đề cho cô vừa nhìn chằm chằm vào phía dưới của cô. Tay của Lục Lâm Vãn cũng tự mình sờ ở bên ngoài, vậy nên tay hai người đều ở bên trên huyệt nhỏ.
Lục Hoài Chuẩn giải đề có logic rất rõ ràng, có lẽ là rất muốn liếm giúp cô nên giảng rất nhanh.
Lục Lâm Vãn xem như nghe ra được mình sai ở bước nào, bảo sao cả câu này cô đều sai, nói cách khác câu tự luận này có thể lấy được rất nhiều điểm, nhưng hóa ra là cách giải đề sai rồi.
Lục Lâm Vãn có chút hối hận, nhưng khoái cảm trên cơ thể ập đến, giờ chỉ muốn thoải mái, tay của hai người ở bên dưới đều ướt sũng, phần dưới của cô rất ướt át, khăn trải giường cũng đã ướt một mảng.
Lục Hoài Chuẩn ngửi thấy mùi dâm thủy đặc biệt quyến rũ bay ra từ phía dưới cơ thể của cô, không nhịn nổi nữa: "Đã nói cách giải đề cho em rồi, anh có thể liếm bướm xinh cho em chưa?"
Lục Lâm Vãn đã không có cảm giác thẹn thùng nữa. Làm cũng đã làm một năm, hơn nữa thật sự là anh hầu hạ người rất thoải mái, không chỉ là cây gậy phía dưới mà thậm chí anh chỉ cần dùng miệng là lần nào cũng có thể khiến cô vô cùng thoải mái.
Vậy nên Lục Lâm Vãn nhìn dáng vẻ sốt ruột của anh thì cầm tay kéo ra, chống xuống khăn trải giường khiến cho thân thể của mình cong lên.
Đặt phía dưới cơ thể mình đến gần miệng anh, cho anh liếm. Ban nãy lúc Lục Hoài Chuẩn xoa cô bé cho cô thì đã trực tiếp ngồi ở mép giường, vậy nên tư thế này vừa vặn đặt huyệt nhỏ đến trước mặt anh.
Lục Hoài Chuẩn nhìn cô bé đưa tới cửa, trực tiếp hé miệng, vươn đầu lưỡi liếm viên trân châu của cô.
"Ừm..." Khoảnh khắc đầu lưỡi mềm mại của anh liếm vào, quá thoải mái, Lục Lâm Vãn không nhịn được, rên rỉ một tiếng.
Tư thế này quá khó tiếp thu rồi, vậy nên cô trực tiếp đặt hai đùi lên trên vai anh, quấn lấy anh, kéo anh về phía cô bé nhỏ xinh của mình.
Lục Hoài Chuẩn bắt lấy mông cô, bắt đầu chậm rãi liếm phía dưới của cô, liếm ra rất nhiều dâm thủy, chúng đều bị anh mút hết vào.
Sau đó anh thay đổi tốc độ, điên cuồng dùng đầu lưỡi liếm quanh phía dưới, Lục Lâm Vãn thấy tốc độ của anh đột nhiên nhanh như vậy thì có vẻ như bị anh dọa sợ, duỗi tay giữ lấy tóc của anh, thoải mái cắn răng nói: "Chậm một chút, quá nhanh, đầu lưỡi quá nhanh, thật thoải mái, liếm em thật thoải mái... Lục Hoài Chuẩn, chậm chút đi."