Vừa nãy khi Lục Hoài Chuẩn đi đường thì cũng đã cố ý thả chậm bước chân, chỉ chờ cô đuổi kịp mình. Nghe thấy lời này thì rất vui, khóe miệng cong lên, không để cô nhìn thấy nên dừng bước, làm ra vẻ hỏi cô bằng vẻ mặt đứng đắn: "Chuyện gì?"
Lục Lâm Vãn cảm thấy bản thân càng muốn hỏi chuyện này hơn, dũng khí, cần nhiều dũng khí hơn nữa. Cô thật sự là nhịn không nổi, hiện giờ mặt còn rất đỏ.
Lục Hoài Chuẩn nhìn dáng vẻ đỏ mặt của cô, tim đập nhanh hơn, vô cùng sợ hãi. Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ cô muốn tỏ tình với anh à?
Cô nói muốn hỏi mình một chuyện, chẳng lẽ là hỏi anh anh muốn làm bạn trai em không, hai người chúng ta yêu nhau có được không, quan hệ của đôi ta đã như vậy, hay là để quan hệ của mình hợp pháp hóa, trực tiếp thành bạn trai bạn gái thì thế nào?
Lục Hoài Chuẩn cảm thấy mặt cũng đã đỏ đến mức này, nhất định là như vậy rồi!
Lục Lâm Vãn không nhịn được, thấy dáng vẻ đồng ý của anh thì trực tiếp hỏi hết toàn bộ: "Em muốn hỏi bình thường anh dùng sách luyện tập gì, là "Hoàng Cương" hay là "Năm năm khoa cử ba năm thi thử", hay là "Tuyển tập tất cả các đề thi thật"(*)? Anh có thể nói cho em tên của tất cả sách bài tập bình thường anh âm thầm làm không? Em đi mua."
(*) Tên các đầu sách ôn thi nổi tiếng bên Trung Quốc
Lục Hoài Chuẩn nghe thấy lời này, gương mặt suy sụp trong nháy mắt.
Ban nãy anh đang suy nghĩ vớ vẩn gì chứ?
Người con gái thối tha này sao có thể nhắc đến chuyện đó.
Há miệng ngậm miệng đều là hỏi sách luyện tập.
Lúc này, sắc mặt của Lục Hoài Chuẩn rất thối, Lục Lâm Vãn và anh có thù oán, hai người vẫn luôn cạnh tranh trên phương diện học tập, vậy nên cô thật sự hỏi anh câu hỏi này là gom góp dũng khí rất lớn.
Lục Hoài Chuẩn tức đến mức muốn gõ một cái vào đầu cô nhưng lại nhịn xuống: "Sách luyện tập anh dùng giống y như của em. Em thi không tốt bằng anh là bởi vì em ngốc, là em óc heo, em không biết cái gì hết."
Anh như vậy cũng quá bắt nạt người, thi tốt thì thi tốt, sao còn làm nhục người khác chứ, mắng cô là óc heo, anh thì ghê gớm ha.
Lục Lâm Vãn cho rằng anh thi tốt như vậy nhất định là bởi vì làm sách luyện tập không giống cô, không ngờ vậy mà lại giống nhau!
Cô đau lòng quá!
Lục Hoài Chuẩn càng tức hơn, xoay người đi luôn.
......
Lục Lâm Vãn cũng không biết Lục Hoài Chuẩn xấu tính gì đó đã bắt đầu từ giận từ buổi chiều, cũng không biết anh giận gì? Chẳng lẽ là vì cô hỏi anh về sách luyện tập nên anh cảm thấy cô nhìn trộm đời tư của anh ư.
Lục Lâm Vãn cảm thấy anh thật là rất không thể hiểu nổi, sau khi đến trường thì không để ý tới anh nữa, dù sao thì trong trường, hai người có tiếng là cả đời không qua lại với nhau, một câu cũng không nói, càng không thể hỏi han quan tâm anh câu nào, cứ luôn nhịn.
Cấp ba, hai người họ đều trọ ở trường, sẽ có tiết tự học vào buổi tối.
Giờ tự học buổi tối hôm nay xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, đột nhiên bị cúp điện.