Hàng xóm láng giềng thường cảm khái, nếu không phải thằng nhóc nhà họ Lục thích học tập, sau này chắc chắn sẽ trở thành một tên lưu manh, là thành viên dự bị cho chiếc ghế nhà tù
Nếu nói Lục Vãn có ưu điểm gì làm người khác phải tán thưởng thì đó là cô học rất giỏi.
Cuộc thi nào cô cũng đứng thứ nhất.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng dùng một đồng nào của nhà mình để đi học cả, đến thời cấp ba, ngoài việc được miễn toàn bộ học phí, mỗi học kỳ cô còn có thêm mấy ngàn tệ học bổng, có thể xem như là kiếm được tiền.
Nếu không nhờ vậy thì cô cũng chẳng thể nào được học tiếp.
Cha nuôi của cô sẽ không phí tiền cho cô đi học, ông ta đã không đi làm hơn chục năm nay, tất cả thu nhập của gia đình đều dựa vào phụ nữ cáng đáng.
Mẹ nuôi của Lục Vãn là một người phụ nữ nhẫn nhục chịu đựng, bà mở một quầy bán bánh rán ở đầu đường, thức khuya dậy sớm làm việc.
Buôn bán nhỏ, thu nhập cũng khá nhưng tiền trong tay đều bị ông chồng ma men cướp đi uống rượu, cờ bạc hết cả rồi.
Mỗi lần lấy tiền, ông ta còn không ngừng mắng nhiếc, tay đấm chân đá làm cả nhà náo loạn cả lên.
Trước đây Lục Vãn thường nghĩ, nếu sống tiếp những ngày thế này, không biết là cha nuôi sẽ giết cô trước, hay cô sẽ giết đối phương trước.
May mà trời cao đối xử với cô xem như không tệ, người đàn ông đó chết trước cô.
Năm cô lên mười ba tuổi, ông ta uống quá nhiều rượu, bước hụt chân té xuống sông. Trước khi đến bệnh viện đã đi, tiết kiệm được một khoản tiền cứu chữa.
Chẳng qua là, trong nhà đấu đá nhau nhiều năm như vậy, con ma men mất thật, tinh thần mẹ nuôi của cô cũng sụp đổ theo.
Kéo dài được vài năm, ba tháng trước bà cũng xuôi tay rời khỏi thế gian.
Sau khi người đàn bà đó qua đời thì Lục Vãn bắt đầu mơ thấy những giấc mơ hoang đường đó bất kể ngày đêm.
Dù sao cũng chỉ là mơ thôi nên Lục Vãn cũng chẳng để ý cho lắm, mãi đến tận ba ngày trước... một người đàn ông tìm đến nhà.
Một người đàn ông trung niên tóc vuốt ngược, tự xưng là người do ông ngoại cô phái đến, nói cô là cháu ngoại bị thất lạc nhiều năm trước của nhà họ Triệu, muốn đón cô về.
Lúc này Lục Vãn mới biết thì ra bố mẹ ruột của cô là người khác
Bỗng nhiên lại giống với trong mơ
Lục Vãn nhớ lại nội dung của cuốn truyện “Hotboy bá đạo yêu cuồng nhiệt” kia.
Nữ chính là bug của trường trung học quý tộc, tuy gia cảnh nghèo khó nhưng có đạo đức và sức hấp dẫn vô hạn, làm việc không theo lẽ thường, phong cách độc đáo làm điên đảo vô số chàng trai chất lượng cao.
Bug Lỗi phần mềm là một lỗi hay hỏng hóc trong chương trình hoặc hệ thống máy tính khiến nó tạo ra kết quả không chính xác hoặc không mong muốn hoặc hành xử theo những cách không lường trước được.
Tuy rằng cô ấy không ngừng bị các loại tiểu thư nhà giàu và những phụ nữ diêm dúa, rẻ tiền tính kế nhưng nhờ vào vầng hào quang lấp lánh của nữ chính mà hoàn toàn bất khả chiến bại.
Hack trên mọi mặt trận.
Mà bản thân cô ở trong sách là một vật hi sinh, dám giành đàn ông với nữ chính, kết cục có thể nói là thê lương vô cùng.
Bởi vì yêu thích nam chính, nên cô không ngừng kiếm chuyện với nữ chính, chỉ có điều lần nào cũng thất bại, ngược lại còn thúc đẩy tình cảm của nữ chính với các loại đàn ông.
Sau khi phát huy hết tác dụng của một cái máy ủi đất , cô mất hết danh dự, bị nghiện ma túy, cuối cùng nhẹ nhàng nhảy lầu, nhận hộp cơm dở ẹc dành cho “công cụ”.
Ý chỗ này của tác giả chơi chữ từ 茬 Ngoài 找茬 kiếm chuyện còn có thể có nghĩa 麦茬 gốc rạ hoặc 倒茬 luân canh chỉ việc gia tăng độ phì nhiêu cho đất cho các vụ mùa khác.
Nhận cơm hộp các vai diễn quần chúng khi chết/ hết vai thì được gọi là phát cơm hộp.
Lục Vãn "..."