Giả Vai Thành Yêu
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

Tâm tư nhỏ nhoi kia của mỗi người đều gạt sang một bên.
==================================================
Bọn họ có tính là mập mờ không nhỉ? Mạnh Kiều chống cằm nhìn Trần Thâm đang đóng phim ở cách đó không xa, tự hỏi quan hệ giữa hai người hiện tại là như thế nào.
Có lẽ diễn thử đều là diễn trực tiếp như vậy nhỉ? Không phải đâu, nếu không thì chẳng phải là chơi trò lưu manh à? Tuy rằng sau chuyện này, thái độ của Trần Thâm cũng không có gì thay đổi, nhưng Mạnh Kiều có cảm giác anh đang trốn tránh mình.
Mạnh Kiều cũng chẳng phải là người hay ngại ngùng gì cả, cô tính hỏi trực tiếp cho rõ ràng.
“Anh Trần Thâm, cảnh quay ban nãy của anh quá tuyệt vời ”
Nụ cười trên mặt Mạnh Kiều tươi như hoa nở, cô dựng ngón tay cái, không tiếc lời khen ngợi Trầm Thâm.
Trần Thâm cười, “Lần này muốn uống cái gì?”
Bình thường Mạnh Kiều muốn nhờ vả gì anh thì đều bày ra khuôn mặt đáng yêu dễ thương này.
Nghe được lời này, trong một giây nào đó, Mạnh Kiều cảm thấy không thích Trần Thâm nữa rồi. Cô phải là loại người hay nịnh nọt đâu
“Không có đâu, em chỉ muốn khen anh thôi.” Mạnh Kiều cúi đầu tay cọ lên mặt bàn, nói
“Cảnh diễn thử hôm trước của chúng ta…”
Mạnh Kiều còn chưa nói hết câu thì người khác đã gọi cô.
Tiểu Vinh ở phía xa xa đi tới gần hai người bọn họ, vừa đi vừa nói với cô
“Kiều Kiều, có người tìm chị kìa ”
“Hả? Ai cơ?” Mạnh Kiều tò mò.
“Là một người đàn ông. Anh ấy nói là gọi cho chị nhưng chị không nghe máy.” Tiểu Vinh ngoan ngoãn trả lời “Em đi mua cơm vừa đúng lúc gặp anh ấy.”
Mạnh Kiều lấy điện thoại ra.
“Ôi đệch Chị quên mất là có người tới Cảm ơn Tiểu Vinh nha Lần sau chị mời cưng uống thạch nho.”
Mạnh Kiều nói một tiếng với Trần Thâm rồi vui vẻ chạy đi.
“Này…”
Trần Thâm lên tiếng, đợi tới khi Tiểu Vinh đi tới gần, anh mới nói
“Người đàn ông kia là ai thế?”
“Anh Trần Thâm hỏi em hả?” Tiểu Vinh chỉ vào mũi mình.
“Ừ.”
Trần Thâm sát lại, hỏi
“Chẳng phải gần đây có chuyện là người hâm mộ đóng giả thành người quen à?”
“À không đâu ạ. Anh trai nhỏ kia thật sự rất đẹp trai, hơn nữa còn có số điện thoại của Kiều Kiều nữa. Em lấy cơm hộp cho chị ấy nhiều nên nhớ rõ dãy số đấy mà.” Tiểu Vinh cảm thấy anh Trần Thâm thật tốt bụng.
“Anh Trần Thâm yên tâm đi, ở đó có bảo vệ mà. Hơn nữa, em nghĩ người kia là bạn trai của Kiều Kiều ấy. Nếu không thì lúc chị ấy nhìn điện thoại cũng không vui vẻ như vậy.”
Trần Thâm cảm thấy trái tim mình như bị đâm một nhát rồi. Anh nặng nề “ồ” một tiếng. Mạnh Kiều đã nói với anh, dùng một từ đơn “ồ” là đang mắng người. Nhưng hiện tại anh đang thật sự muốn mắng người đây. Cơ mà cũng không biết người đàn ông kia có nghe được không nữa.
Trần Thâm cảm thấy bây giờ mình hành động không còn thẳng thắn như trước đây nữa. Chờ tới khi đưa ra được kết quả rồi thì lại xuất hiện người thứ ba chọc gậy bánh xe. Mở đầu chẳng hề giống trong tưởng tượng chút nào.
Mạnh Kiều đi tới chỗ nghỉ của bảo vệ thì gặp Mạnh Kỳ.
“A a a Muốn chết quá ” Mạnh Kiều trực tiếp cầm lấy hũ dưa chua trong tay Mạnh Kỳ, vui vẻ như đứa trẻ nhận được búp bê Tây Dương.
“Tật xấụ” Mạnh Kỳ cười cô.
“Em nói chuyện như vậy với chị gái của mình à? Chị muốn mách với bác là em mắng chị ” Mạnh Kiều không cam lòng yếu thế.
Mạnh Kỳ là con trai của bác Mạnh Kiềụ Cậu thi vào đại học nằm cùng thành phố với phim trường mà Mạnh Kiều đang đóng. Gần đây trường học cho nghỉ nên cậu về nhà, rồi bị Mạnh Kiều nhờ cầm dưa chua mà mẹ gửi đến tới phim trường cho cô.


⬅ Trước Tiếp ➡