⬅ Trước Tiếp ➡

Mạnh Kiều nhìn thoáng qua người đang nghiêm túc quá mức – Chị Hà trợn mắt với cô
“Chuyện này không thể à?”
Chị Hà vứt cho cô một ánh mắt khinh thường.
Rõ ràng là cô cảm thấy chị Hà quá khẩn trương, muốn trêu đùa một chút để chị ấy giảm căng thẳng, ấy thế mà lại còn bị giáo huấn.
Chị Hà vỗ mạnh vào eo của Mạnh Kiềụ Từ sau khi nhận được bộ phim kia thì cảm xúc của cô biến hóa rất lớn. Mới bắt đầu thì trầm mặc ít lời, tới giờ thì thoải mái quá mức có khi còn trở thành một diễn viên hài cũng không chừng.
“Bộ phim này em nhận không phải là cùng nhân sinh quan của em.” Đạo lý này tin chắc cô cũng hiểu, chị Hà cũng không nhiều lời.
Mạnh Kiều thấp thấp “ừ” một tiếng, quay đầu cố nén giọt nước mắt trở lại.
Kết quả lại thấy được Trần Thâm.
Trong khi Mạnh Kiều đang nhe răng trợn mắt thì anh đi tới đây, có khả năng hai người sẽ đã đứng được một lúc rồi, Trần Thâm nghĩ rằng lời kia là xem thường anh. Tuy rằng không phải cố ý, nhưng anh cũng nghe được loáng thoáng rồi.
“Xin chào tiền bối.” Đôi mắt của Mạnh Kiều vẫn còn ánh nước, chào hỏi qua loa.
“Ừ.” Trần Thâm gật đầu, rồi quay sang chào hỏi chị Hà, sau đó đi tới chỗ khác.
Hôm nay Mạnh Kiều thật sự rất xinh đẹp, chiếc váy đuôi cá màu trắng bạc sáng lấp lánh, ôm sát vào đường cong vòng ba của cô, cùng với môi đỏ mọng nước. Nhìn cô như thế này, rồi lại so sánh với lúc cô mặc quần ieans và áo khoác châm dệt hôm đọc kịch bản quả thật là khác nhau một trời một vực.
“Chị Hà, nhân phẩm của Trầm Thâm có tốt không, hay là…?” Mạnh Kiều hỏi.
“Vừa rồi còn gọi tiền bối, bây giờ lại dám gọi thẳng tên của người ta?” Chị Hà khinh bỉ cô.
“Tiền bối Trần…” Mạnh Kiều sửa miệng, “Có vẻ tiền bối Trần rất tốt?”
“Rất tốt. Danh tiếng trong giới không tồi.”
“Là thật hay là truyền miệng thôi vậy?”
“Em đi vào đi.” Chị Hà đẩy mạnh cô vào trong xe. Có phải Mạnh Kiều đang trong giai đoạn tiền mãn kinh không thế?
Ít ra chị Hà vẫn còn có chút nhân tính, tìm tới các mối quan hệ của mình, cố gắng sắp xếp cho Mạnh Kiều đi cùng với Hoàng Ngu Lâm.
Hai người chị em đã lâu không gặp mặt, lần này hội ngộ thật sự rất vui vẻ.
“Sao cuối cùng cậu lại nhận vai nữ chính thế?” Hoàng Ngu Lâm biết Mạnh Kiều đi thử vai nữ phụ trong phim gián điệp .
“Haiz, nói ra thì dài lắm.” Mạnh Kiều dừng một chút mới nói.
Cuối cùng cô kể lại từ đầu tới cuối chuyện này cho Hoàng Ngu Lâm nghe.
“Sao có thể như thế chứ ” Hoàng Ngu Lâm rất tức giận, loại chuyện dơ bẩn như thế này nghe thôi đã tức giận rồi, càng không nói tới là Mạnh Kiều phải tự mình trải qua.
“Thế giới tư bản.” Mạnh Kiều nghịch tà váy của mình.
“Váy của cậu rất đắt đấy.” Hoàng Ngu Lâm nhắc nhở cô.
“Haiz, cậu xem, hiện trường cũng không tệ lắm, nhìn đi, phong cảnh rất đẹp.”
“Đúng vậy. Fans trên Weibo của cậu lại tăng lên rồi, chơn nữa còn là fans sống nhá.” Hoàng Ngu Lâm thuận theo cô mà đổi đề tài, hiện tại nhiều lời cũng vô ích.
Đã rất lâu rồi hai người không nói chuyện.
Mạnh Kiều đột nhiên hỏi, “Chắc là mọi người trong vòng bạn bè đều đang cười tớ.”
Cô dõi mắt về phía trước, nhưng lại chẳng biết là cô đang nhìn nơi nào.
“Bọn họ là ghen ghét thôi.” Hoàng Ngu Lâm cầm tay cô.
“Ấy ấy, cậu sờ tớ làm gì đấy? Tớ không chơi les nhá.” Mạnh Kiều lại bắt đầu cười.
Hoàng Ngu Lâm cũng cười theo cô, sau đó lại kể chuyện bát quái.
Tiệc tối mở đầu bằng âm nhạc, trên sân khấu có một tốp nữ đang biểu diễn.


⬅ Trước Tiếp ➡