Tiếp ➡

Vài phút trước khi tiết tự học buổi tối kết thúc, Trần Khả nhận được một tin nhắn từ dãy số điện thoại cực kỳ quen thuộc, là Chu Chấn Ninh..
Hơi thở của cô trở nên dồn dập, tim đập nhanh như đánh trống, chần chừ hai giây mới cẩn thận mở tin nhắn lên xem, bên kia chỉ gửi đúng một câu Học xong tới phòng âm nhạc ở tòa nhà mới chờ tôi.
Khuôn mặt tuấn tú của Chu Chấn Ninh hiện lên trước mắt, năm ngón tay mảnh khảnh của Trần Khả siết chặt lấy điện thoại, môi cắn chặt, cô tức giận xóa tin nhắn.
Chẳng qua có xóa cũng chẳng thể vờ như chưa nhận được hay không nhìn thấy được.
Trong vòng vài phút ngắn ngủi chờ tiếng chuông tan trường reo lên, Trần Khả không tài nào yên tâm nổi, cứ cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, một ngày mà như một năm.
Cuối cùng cũng đến lúc tan học, Trần Khả thong thả thu dọn cặp sách.
Tuy đã quyết định không đi nhưng lòng cô vẫn không khỏi băn khoăn, bởi vì cô sợ..
"Trần Khả, chưa xong nữa hả?" Giọng nói bất ngờ vang lên khiến Trần Khả giật nảy mình, vội quay đầu lại, khi thấy người hỏi là Lương Tử Hi thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Ừm..
xong rồi." Trần Khả vừa nói, vừa quay người lại kéo khóa cặp.
Có điều phản ứng vừa nãy của cô hơi thái quá, nhìn thôi cũng biết là bị dọa sợ khiến Lương Tử Hi khá là khó hiểu "Cậu bị sao thế?" "Không có gì đâụ" Cô cố gắng che giấu cảm xúc hoảng loạn trong lòng, đeo cặp sách đứng dậy rồi mỉm cười với Lương Tử Hi "Ban nãy bị cậu hù nên hết hồn chút thôi." "Ha ha..
Nhưng tớ nhớ ban nãy tớ có nói lớn lắm đâụ" Trần Khả lắc đầu "Đúng là không lớn, chỉ là khi đó tớ đang bận suy nghĩ." "Nghĩ chuyện gì thế?" "Hôm kia tớ mới cãi nhau với mẹ." Trần Khả vừa nói vừa cùng Lương Tử Hi bước ra khỏi lớp.
Cô không nói dối, hôm kia cô có cãi nhau với mẹ thật, chỉ là đó không phải điều khiến lòng cô rối bời thôi.
"Sao lại cãi nhau nữa?" "Còn nguyên nhân nào khác nữa hả, thì lại là vì Chu Chấn Ninh nhà người ta các kiểu đó, phiền chết đi được." "À thì..
Tớ thấy có gì to tát đâu, Chu Chấn Ninh xuất sắc về mọi mặt là sự thật hiển nhiên mà, hai cậu còn là hàng xóm của nhau nữa, mẹ cậu hay so sánh cậu với cậu ta cũng bình thường, quen là được rồi." ".." Đối mặt với lời an ủi của Lương Tử Hi, nếu là trước đây, hẳn cô sẽ bực bội khịa lại rằng "Đúng đúng đúng, nam thần của cậu mà, đương nhiên gì chả tốt".
Lý do là vì Lương Tử Hi thích Chu Chấn Ninh và cô ta chưa bao giờ giấu diếm điều này.
Nhưng hiện tại, cô không thể nào thốt ra câu nói đó dù đang rất tức giận, chỉ đành siết chặt nắm tay, mím môi.
Bởi cô sợ chẳng may mình không nhịn được mà tuôn ra sự thật rằng Chu Chấn Ninh là một tên biến thái cuồng dâm Đúng vậy, cuồng dâm Chu Chấn Ninh đứa con ngoan trò giỏi trong mắt toàn thể giáo viên và phụ huynh lại là một tên biến thái cuồng dâm "Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa..
À đúng rồi, tầm mấy ngày nữa là đến Thất Tịch rồi, tớ muốn tặng gì đó cho Chu Chấn Ninh, cậu nói xem nên tặng gì thì hợp đây?" Không biết, cậu tự hỏi lòng xem muốn tặng gì đi." Hai người vừa nói vừa đi về phía cổng trường, ngay từ lúc nhận được tin nhắn, Trần Khả đã không hề có ý định đến chỗ hẹn.
Trên hành lang tối đen như mực


Tiếp ➡