⬅ Trước Tiếp ➡

đang ngồi trên chiếc bàn dài được kê sát tường phòng âm nhạc, tất nhiên là Chu Chấn Ninh.
"Cậu chậm chạp quá, quá mười phút rồi này." Giọng nói của Chu Chấn Ninh vang lên trong bóng tối, có phần mất kiên nhẫn.
Trần Khả hơi ngứa răng, cô nhẹ nhàng đóng cánh cửa sau lưng, sỗ sàng đáp trả "Tôi cũng cần tránh né người khác chứ?" Chu Chấn Ninh không trả lời, đôi mắt anh khóa chặt lên người cô, sự xao động vốn bị đè nén lâu nay nhanh chóng lan tràn khắp trong máu anh.
Đặc biệt là khi nghĩ tới việc mình sắp được tận tay nắm lấy đôi gò bồng kia, thỏa thích nhào nặn vân vê bầu ngực vừa mềm mại vừa đàn hồi ấy, thậm chí còn có thể day cắn chúng, mút mát nhũ hoa hồng hào trong lúc đùa bỡn "cô bé" của cô, anh lại nứng không chịu được, cậu nhỏ cũng cương lên đến phát đaụ.
"Đứng đó làm gì, qua đây." Anh lên tiếng, giọng nói trở nên hơi khàn khàn.
Trần Khả không nhận ra điểm bất thường, trái lại còn cảm thấy khó chịu với giọng điệu ra lệnh của anh, dù sao thì trước đây cô mới là người ăn hiếp anh..
Mặc dù sau khi lớn lên không thể ăn hiếp nữa nhưng cô vẫn là người duy nhất có thể phớt lờ, tỏ vẻ khinh bỉ anh Trần Khả siết chặt hai tay thành nắm đấm, hít một hơi thật sâu rồi tiến về phía Chu Chấn Ninh đang ngồi trên băng ghế dài ở góc phòng, trong lòng thầm nghĩ phải làm sao để đối phương xóa những bức ảnh kia.
Khi khoảng cách gần lại, khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn của Chu Chấn Ninh dần dần trở nên rõ nét.
Sống mũi cao, làn môi mỏng, cặp mắt và hàng lông mày hơi hẹp dài và thanh tú, là hình mẫu hiện đang được rất nhiều cô gái nhỏ yêu thích.
Có điều, bình thường anh luôn mím chặt môi làm người ta cảm thấy anh là người rất nghiêm túc.
Còn bây giờ, khóe môi ấy lại hơi nhếch lên khiến anh như thay đổi một trăm tám mươi độ, mang lại cảm giác nguy hiểm..
Cổ họng Trần Khả lại không ngừng cuộn lên cuộn xuống.
Khi còn cách Chu Chấn Ninh một mét, cô dừng lại.
Chu Chấn Ninh không lên tiếng, ánh mắt anh từ từ xuôi theo cần cổ mảnh khảnh của cô, lướt qua bộ ngực hơi phập phồng, vòng eo thon thả, sau đó là đôi chân dưới lớp váy.
Tỷ lệ xương thịt cân xứng, trắng trẻo thon dài.
Nếu có thể gác cặp chân này lên vai mà làm thì chắc chắn sẽ rất thoải mái..
Anh đã nghĩ đến nó từ rất lâu rồi.
Bắt đầu từ năm lớp tám, ý nghĩ này đã xuất hiện, càng ngày càng mãnh liệt..
Mặc dù Trần Khả không biết anh đang nghĩ gì nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt của anh, ánh mắt đó khiến tóc gáy cô dựng đứng lên, cánh tay hơi sởn da gà.
Cô vô thức lùi lại một bước, Chu Chấn Ninh lập tức cười khẽ, nhảy xuống khỏi chiếc bàn dài.
"Sao cậu lại căng thẳng thế?
Chẳng phải sáng hôm qua chúng ta đã làm một lần rồi à." Mặt Trần Khả đỏ bừng, trước mắt hiện lên cảnh tượng cô quỳ giữa hai chân anh, vừa bị anh nhào nặn đôi gò bồng vừa dùng hai tay nắm lấy cây hàng thô cứng của anh mà vuốt ve lên xuống.
Lòng bàn tay chợt nóng lên, ngay cả hai chân cũng hơi bủn rủn.
Cô không muốn thừa nhận mình có cảm giác, nhíu mày rũ mắt "Cái đó..
tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện." Chu Chấn Ninh nhướn mày "Đàm phán là quá trình cả hai bên đều có con át chủ bài mà đối phương quan tâm để tìm kiếm phương án giải quyết


⬅ Trước Tiếp ➡