⬅ Trước Tiếp ➡

để lộ hai bầu ngực tròn đầy, no đủ, nhìn thôi cũng cảm nhận được sự mềm mại, đàn hồi của tuổi trẻ.
Nhích xuống dưới một chút là vòng eo thon thả như thể chỉ cần bóp nhẹ sẽ gãy, hai hạt đậu màu anh đào khiến người ta không nhịn được muốn ngậm lấy mà day nghiến.
Ánh sáng trong mắt anh nhạt dần, cứ thế nhìn chằm chằm bức ảnh vài giây mới đổi giao diện, soạn tin nhắn gửi đi..
Cùng lúc này, Trần Khả vừa bước chân ra khỏi cổng trường bỗng cảm nhận được điện thoại rung bần bật, cô giật mình thon thót, vô thức nghĩ rằng là do Chu Chấn Ninh gửi tới.
Vì quá căng thẳng, cổ họng cô bỗng căng lên và trở nên khô khốc.
Trần Khả nuốt nước bọt, liếc nhìn Lương Tử Hi ở bên cạnh đang xoắn xuýt không biết nên tặng quà gì, giả vờ bước chậm lại vì mải suy nghĩ rồi lấy điện thoại ra xem.
"Cậu nhìn gì thế?" Lương Tử Hi hỏi.
"Tớ xem mấy giờ rồi ấy mà." Trần Khả đáp, cô nhận thấy đây đúng là tin nhắn do Chu Chấn Ninh gửi tới, hơn nữa còn là tin nhắn đính kèm hình ảnh..
Cô khựng lại, như rơi vào hầm băng.
Thấy cô đột ngột ngừng bước, Lương Tử Hi cũng dừng theo "Sao vậy?" Trần Khả chớp mắt lấy lại tinh thần, vội vàng khom người, áp bàn tay đang cầm điện thoại lên bụng "Bụng tớ..
tự dưng hơi đau, tớ muốn đi vệ sinh.
Cậu đi đợi xe buýt trước đi, lát nữa tớ đuổi theo saụ" "Không sao đâu, tớ có thể.." Không đợi Lương Tử Hi nói hết câu, Trần Khả đã xoay người chạy về phía ngôi trường mà hai người vừa rời khỏi, vừa chạy vừa ngoái đầu hô lên với Lương Tử Hi.
"Cậu không chờ tớ đâu, cứ về trước chờ xe buýt đi." Lương Tử Hi trông theo bóng lưng đối phương, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, rõ ràng đã cảm nhận được sự bất thường ở Trần Khả.
Mỗi tầng của tòa nhà dạy học đều có phòng vệ sinh.
Trần Khả nhanh chân lao vào phòng vệ sinh ở tầng một, đi đến buồng cuối cùng rồi đóng cửa lại, hớt ha hớt hải mở tin nhắn.
Đó là một bức hình chụp một cô gái mặc váy đồng phục học sinh, nửa trên trần trụi, hai bầu ngực trắng nõn mướt mát, cực kỳ bắt mắt.
Bên dưới bức ảnh chỉ đề bốn chữ Đôi gò bồng to thật đấy Không chỉ bàn tay đang cầm điện thoại của Trần Khả run rẩy mà cả người cô cũng run lên theo, đó là sự phẫn nộ và nỗi sợ hãi không có nơi nào để trút ra..
Bởi vì người trong hình chính là cô Cô không thể chịu đựng được, lại xóa bỏ tin nhắn kia, bấm số điện thoại của Chu Chấn Ninh bằng bàn tay run rẩy.
Điện thoại chỉ reo một hồi chuông đã có người bắt máy.
Chu Chấn Ninh khẽ "aló, môi cười tủm tỉm, tràn đầy vẻ tự tin, hiển nhiên đã sớm đoán được cô sẽ gọi điện cho mình.
"Chu Chấn Ninh, rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Trần Khả cố gắng đè giọng hỏi, giọng nói không khỏi run lên.
Nếu không vì lúc vào đây đã thấy trong phòng vệ sinh này còn có người khác, cô cảm thấy mình sẽ gào lên mất.
Chu Chấn Ninh dựa lưng vào tường hành lang, cánh môi hơi nhếch lên "Không phải tôi đã nói rõ trong tin nhắn rồi à?" "Hôm nay tôi có việc, không đi được " "Thế thì không được đâụ Cậu đã hứa với tôi là cậu sẽ đến mỗi khi tôi cần "giải tỏa" cơ mà.
Cậu muốn nuốt lời hả?" Đó là do cậu ép tôi làm thế " "À, bây giờ tôi cũng đang ép cậu mà.
Chẳng lẽ cậu nghĩ tôi đang xin phép


⬅ Trước Tiếp ➡