⬅ Trước Tiếp ➡

là do trợ lý Cao tiếp nhận, cô chỉ không cẩn thận lỡ miệng một câu rồi rất nhanh trí lấp liếm.
Ai ngờ trợ lý Cao lập tức thuật lại cho Đường Vực.
Ngay hôm sau, Đường Vực gạt hết mọi công việc, tự mình tới hiện trường.
Đúng là vì nghĩa không nề hà mà...
Nghĩ lại chuyện đó khiến Đường Hinh hơi khó chịu trong lòng.
Cô ngẫm nghĩ một hồi, thấy mình vẫn nên lên tầng tìm gặp trợ lý Cao.
Cao Hằng cũng mới tới, chân vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy Đường Hinh từ thang máy bên cạnh đi ra, cô vừa thấy bóng dáng anh ta đã vội vàng bước tới rồi gọi "Trợ lý Cao, chờ tôi một chút " Cao Hằng xoay người nhìn cô, tự nhiên hỏi "Cô Đường đến tìm sếp tổng sao?
Anh ấy còn chưa tới." Đường Hinh lắc đầu "Không phải, tôi tới tìm anh." Cao Hằng suy nghĩ rất nhanh, nhớ tới chuyện tối qua liền cười nói "Cô tìm tôi có chuyện gì?" Đường Hinh vừa muốn mở lời thì phía sau lưng đã vang lên tiếng bước chân, nhịp bước rất quen thuộc.
Cô vội vàng quay đầu lại, thấy Đường Vực đã cởi bỏ áo vest, đang khoác áo trên tay tiến lại gần.
"Chào sếp." Cao Hằng nói.
Đường Hinh rất buồn bực nhưng vẫn phải nặn ra nụ cười rạng rỡ "Chào buổi sáng, sếp tổng." Đường Vực liếc nhìn cô, hỏi "Có việc gì sao?" Đường Hinh vẫn giữ nguyên nụ cười, lắc đầu đáp "Không có việc gì." Cô ngẫm nghĩ một chút, cắn môi rồi dứt khoát đem phần ăn sáng ngon lành của mình đưa cho Cao Hằng, nói "Trợ lý Cao, mời anh ăn sáng " Nói xong hai mắt còn chớp lia chớp lịa.
Ý nói Ăn bữa sáng của tôi rồi thì đừng có bán đứng tôi đó, nhớ chưa?
Cao Hằng "........." Đường Vực "........." Đường Vực hết nhìn về phía Đường Hinh, lại liếc nhìn bữa sáng Cao Hằng đang ôm lấy, ánh mắt trở nên vô cùng kỳ dị.
Đường Hinh hít một hơi thật sâu rồi xoay người rời đi.
Đường Vực nhìn theo bóng dáng cô rồi trầm tư một hồi, cho tới khi cô đi khuất hẳn, anh mới quay đầu híp mắt nhìn chằm chằm Cao Hằng từ trên xuống dưới, ngoại hình không tệ, hình như cũng không có bạn gái.
Chẳng lẽ Đường Hinh tiếp cận anh là vì muốn theo đuổi trợ lý của anh sao?
Không thể trách anh đã có suy nghĩ như vậy, bởi vì chính anh lúc trước đã làm chuyện tương tự mà.
Thế nên đây là báo ứng của anh sao?
Trợ lý Cao nhìn bữa sáng trên tay đầy vẻ khó xử.
Làm thế nào đây, anh ta đã ăn sáng mất rồi.
Đường Vực khẽ hắng giọng, anh là người phát tiền lương cho cô, mà cũng chưa từng được cô mua bữa sáng cho đâu đấy.
Cao Hằng thấy ánh mắt của sếp tổng đang nán lại trên đồ ăn trong tay anh, liền thử dò hỏi "Sếp à, anh muốn ăn không?" Tôi vẽ bạn trai tôi, nhưng trong bức tranh này bạn trai tôi lại không cógương mặt.
Bởi vì tôi cũng không biết anh ấy liệu có trở thành bạn trai tôi hay không nữa.
“Nhật ký nữ đại gia” Nhà họ Đường đời trước có hai vị là quân nhân, vậy nên từ nhỏ Đường Vực cùng các anh em đã được huấn luyện sinh hoạt cá nhân làm việc nghỉ ngơi theo quy luật, buổi sáng mỗi ngày 7 giờ rời giường tập chạy bộ, chạy xong tắm rửa, ăn sáng rồi mới ra khỏi nhà đi làm, chưa từng có thói quen ăn sáng ở văn phòng.
Điều này Cao Hằng biết rất rõ, cả Đường Hinh cũng biết.
Cho nên Đường Hinh đương nhiên sẽ không mua bữa sáng đem cho anh.
Đường Vực nhìn


⬅ Trước Tiếp ➡