⬅ Trước Tiếp ➡
Tới giờ tan tầm, Lục Sơ gấp không chờ nổi mà liền rời công ty, điều này càng làm cho toàn thể nhân viên chắc chắn lời đồn tổng tài có bạn gái, dù sao trước kia Lục Sơ mỗi lần đều là người về muộn nhất của công ty.Lục Sơ đã không lo được người khác suy nghĩ thế nào, cả ngày hôm nay anh đều suy nghĩ trở về nên chọn bối cảnh gì, sẽ bị thao thế nào,...đến công việc cũng có chút không để bụng.
Về đến nhà, Lục Sơ tùy tiện ăn chút đồ, tắm rửa xong liền nằm ở trên giường. Bởi vì còn quá sớm, hơn nữa anh thật sự là quá hưng phấn, qua hơn nửa tiếng anh mới ngủ được.
Lại nhìn thấy giao diện lựa chọn quên thuộc lần nữa, trong lòng Lục Sơ kích động một hồi, quả nhiên không phải mình đang mộng xuân, trò chơi này thật sự tồn tại!
"Bắt cóc", "Máy bay", "Bộ lạc"...Lục Sơ lướt nhanh xem một đống từ ngữ bối cảnh, trong lòng vừa vui mừng vừa rối rắm.
"Nhiệm vụ hình thức là cái gì?" Lục Sơ chú ý tới ô lựa chọn lớn nhất phía dưới.
"Nhiệm vụ hình thức không có bối cảnh cố định, dưới tình huống bối cảnh giả thiết hoàn thành nhiệm vụ được giao ngay sau đó, hoàn thành nhiệm vụ có thể rời khỏi trò chơi, từ trong mơ tỉnh dậy, đương nhiên, làm người chơi VIP tôn quý, bạn có thể rời khỏi trò chơi giữa chừng. Trong trò chơi cho dù thời gian trôi qua bao lâu, ở trong hiện thực đều sẽ trong khoảng ba tiếng." Âm thanh máy móc có trật tự mà giải thích.
"Nói cách khác lựa chọn cái này có thể ở trong mơ thật lâu?" Nếu như ở thật lâu, chẳng phải mỗi ngày đều có thể bị thao sao?
"Đúng vậy, dài nhất có thể nghỉ ngơi gần một năm."
"Vậy chọn nhiệm vụ hình thức đi." Lục Sơ nói.
"Mời lựa chọn bối cảnh đại khái." Lựa chọn trên màn hình thay đổi một ít.
"Cổ đại đi." Theo xác định lựa chọn tâm trạng Lục Sơ càng ngày càng kích động, rất nhanh liền được đại dươиɠ ѵậŧ chờ mong đã lâu thao rồi!
"Mời rút ra từ ngữ mấu chốt của nhiệm vụ."
Lục Sơ tùy ý nhấn vài cái, rút được ba từ ngữ mấu chốt là "Gián điệp", "Hoàng cung", "Ngục giam".
"Bối cảnh sắp thiết lập xong, chúc bạn chơi vui sướиɠ!"
Lục Sơ chỉ cảm thấy một trận choáng váng, cảnh tượng xung quanh đều thay đổi. Cảnh sắc xung quanh thoạt nhìn hẳn là ở dã ngoại, mà Lục Sơ đang bị đại hán diện mạo hung hãn đè lại...
"Này mẹ nó không hổ là công tử phú hộ, người tuấn tú, làn da cũng mềm như vậy!" Một đại hán đè tay Lục Sơ lại không ngừng cọ xát đũng quần của mình.
"Giống như ngươi thì chúng ta có thể giữ hắn lại sao? Sớm đã gϊếŧ cùng những nô tài kia rồi!" Một đại hán khác kéo quần của mình xuống cọ xát dươиɠ ѵậŧ lên mặt Lục Sơ.
"Hô hô..." Lục Sơ theo bản năng liền ngậm lấy đại qυყ đầυ của cây dươиɠ ѵậŧ no đủ đứng thẳng kia, bắt đầu mút vào.
"Ta thao! Vừa rồi còn thà chết không chịu khuất phục, hiện tại vậy mà chủ động ăn dươиɠ ѵậŧ của lão tử! Mẹ nó thật sự là kỹ nữ!" Đại hán vừa đỉnh hông thọc vào rút ra trong miệng Lục Sơ vừa mắng.
"Lão đại! Ngươi xem! Hắn liếm dươиɠ ѵậŧ của ngươi vậy mà chính mình cũng cứng!" Một nam nhân khác chú ý tới dươиɠ ѵậŧ không trải qua bất luận an ủi gì mà đã đứng thẳng của Lục Sơ.
"Tao hoá! Ngươi không phải là từ tiểu quan quán nào chạy ra đây chứ!" Đại hán đang thọc vào rút ra trong miệng Lục Sơ trào phúng nói: "Liếm dươиɠ ѵậŧ nam nhân cũng có thể cứng, là dươиɠ ѵậŧ của đại gia quá thơm sao?"
"Hô hô...đúng vậy...ngon, dươиɠ ѵậŧ ngon..." Lục Sơ cũng mặc kệ nhiệm vụ gì đó, chỉ một lòng hầu hạ cây đại dươиɠ ѵậŧ trước mắt này, anh nỗ lực nuốt dươиɠ ѵậŧ vào chỗ sâu trong yết hầu, hai tay cũng không ngừng vuốt ve hai quả trứng của đại hán.
"Mẹ nó thật sướиɠ! Tao hoá, ngươi học hầu hạ nam nhân như thế nào đi!" Đại hán đè đầu Lục Sơ lại coi miệng của anh thành hậu huyệt liền bắt đầu mạnh mẽ thọc vào rút ra, tiểu đệ khác ở bên cạnh cũng chỉ dám dùng dươиɠ ѵậŧ cọ cọ thân thể Lục Sơ.
Một lát sau, đại hán tiết ở trong miệng Lục Sơ. Lục Sơ chỉ nuốt xuống một phần trong đó, dư lại theo khoé miệng chảy xuống dưới, làm dính cả ngực Lục Sơ.
"Được, hiện tại để cho ta nếm thử tao huyệt của ngươi đi!" Đại hán đẩy Lục Sơ ngã trên mặt đất, nắm hai cái đùi của anh lên liền đi liếm tao huyệt lúc đóng lúc mở kia.
"Lão đại! Lão đại chạy mau! Người của quan phủ tới rồi!" Một tiểu đệ trong đó mắt sắc thấy được một đội binh mã của quan gia từ phương xã chạy băng băng đến, nhân số không ít, vừa nhìn liền biết không phải đám tiểu sơn tặc bọn họ có thể trêu chọc được.
"Mẹ nó! Thật xui xẻo!" Tên cầm đầu cũng không rảnh quan tâm đến Lục Sơ, nhảy lên ngựa liền lệnh các tiểu đệ cùng chạy.
"Ưm a..." Kɧoáı ©ảʍ được liếm huyệt của Lục Sơ bị đánh gãy, trong lòng rất là bất mãn, nhưng vẫn lấy lại bình tĩnh bắt đầu đọc tư liệu nhiệm vụ trong đầu.
Thì ra thân phân của Lục Sơ là gian tế địch quốc phái tới dò hỏi bí mật của bổn quốc, anh cố ý bị sơn tặc đánh cướp chính là vì câu dẫn Tam hoàng tử sắp đi ngang qua đây tuần du, muốn thông qua Tam hoàng tử tìm kiếm một ít tình báo về bí mật.
Lần này nhiệm vụ chính của Lục Sơ là thu thập ba phần tình báo, sau đó giao cho đồng đảng đến truyền lại tình báo.
"Vị công tử này, ngươi không sao chứ?" Một vị công tử áo gấm phong thần tuấn lãng đi tới trước mặt Lục Sơ, vị này chính là Tam hoàng tử Lục Sơ cần phải câu dẫn.
"Ta, ta..." Nói thật Lục Sơ chưa từng câu dẫn người khác, cho nên lúc này cũng không biết nên nói những gì.
Tam hoàng tử tên là Tống Lương, hắn vốn ngồi ở trong xe ngựa, nhưng đoàn xe đột nhiên dừng lại, thị vệ tới bẩm báo nói là phía trước hình như có người trẻ tuổi bị bọn sơn tặc đánh cướp, hỏi hắn nên làm thế nào. Hắn vốn định giao cho thuộc hạ xử lý, nhưng vừa mở rèm lên, thấy thân thể nửa che nửa lộ phía trước liền nhìn không được đích thân đi tới.
Trên thực tế hắn cũng không thất vọng, công tử anh tuấn trẻ tuổi này dường như là suýt nữa bị bọn cướp cường bạo, y phục trên người cũng bị xé rách, tùy rằng chỉ bị xé mấy chỗ, nhưng chỗ không nên lộ trên dưới toàn thân đều lộ ra, hậu huyệt chảy nước kia, dươиɠ ѵậŧ nhếch lên cao cao, cùng với núʍ ѵú bị nam nhân âu yếm.
Công tử này cũng không giống những tiểu quan trắng nõn mềm mại Tống Lương từng chơi trước đó, có thể nói, để anh mặc y phục tử tế thì cũng không thể kém Tứ công tử của kinh đô. Nhưng càng là nam nhân như vậy thao vào càng có cảm giác chinh phục. Ánh mắt đầu tiên của Tống Lương hướng về phía khoé miệng còn vương tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam nhân của Lục Sơ, cũng không giống như là công tử gia đình đàng hoàng, nếu không sao có thể liếm dươиɠ ѵậŧ cho bọn cướp? Tao hoá!
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng bề ngoài Tống Lương vẫn rất khách khí: "Ta thấy công tử không tiện lắm, vẫn nên để ta ôm công tử đến trên xe của ta đi, không biết tên của công tử là?"
"Lục Sơ." Lục Sơ cũng không cự tuyệt, anh còn đang lo không có cách câu dẫn Tam hoàng tử đây!
"Vậy đắc tội rồi " Ngoài miệng Tống Lương nói là đắc tội, tay phải lại không chút khách khí mà từ phía dưới nâng mông Lục Sơ, vừa lúc ấn lên tao huyệt còn đang chảy dâʍ ŧᏂủy̠ của Lục Sơ, tay trái ôm phía sau lưng Lục Sơ, tay xuyên qua dưới nách vừa lúc dừng ở trên núʍ ѵú hồng hồng.
"Ưm a..." Tao huyệt cùng núʍ ѵú của Lục Sơ đều bị đè lại, hai tay Tống Lương thậm chí còn không ngừng cùng xoa bóp, thân thể vừa rồi còn chưa được chơi sướиɠ lập tức liền mẫn cảm lên.
"Lục công tử sao vậy? Thân thể không thoải mái sao?" Tống Lương làm bộ làm tịch hỏi, nói chuyện là môi lại đến gần dươиɠ ѵậŧ Lục Sơ.
"Thật thật khó chịu a...ngươi giúp ta đi..." Lúc Tống Lương nói chuyện phun ra hơi nóng làm dươиɠ ѵậŧ Lục Sơ càng cứng, dâʍ ŧᏂủy̠ ở hậu huyệt tí tách mà làm ướt tay Tống Lương.
"Đương nhiên là ta rất vui lòng giúp ngươi, chỉ là không biết ngươi muốn ta giúp thế nào đây?" Tống Lương cố ý hỏi.
"Giúp đại dươиɠ ѵậŧ của ngươi thao vào tao huyệt của ta a...dùng sức thao vào a..." Lục Sơ duỗi tay nắm một cái đã bắt được dươиɠ ѵậŧ đã cương cứng dưới háng Tống Lương.
"Cái này, chúng ta vừa mới quen biết, thế này làm sao có thể chứ? Hơn nữa bên kia ta còn có nhiều bộ hạ như vậy, để cho bọn họ thấy được thì làm thế nào?" Tống Lương giả vờ khó xử.
"Không sao a...tao hoá thích đại dươиɠ ѵậŧ tao vào a...để cho bọn họ xem đi...để cho bọn họ nhìn xem đại dươиɠ ѵậŧ ca ca thao ta như thế nào!"
⬅ Trước Tiếp ➡