⬅ Trước Tiếp ➡

nam sinh tắt chiếc xe gắn máy ôm lấy nữ sinh, cùng đứng dưới ánh đèn đường hôn nhau, động tác trông có vẻ cũng không hề dịu dàng.
Lâm Miên bật đèn ngủ lên, tựa vào kính hút một ngụm thuốc, im lặng nhìn bọn họ bên dưới.
Đôi tình nhân dưới lầu thân mật một lúc lâu xong, nữ sinh trở về nhà, tiếng động cơ xe gắn máy của nam sinh dần đi xa.
Lâm Miên đẩy cửa sổ ra để mùi khói thuốc tản đi, ghé vào khung cửa sổ cảm nhận cơn gió mùa hè chậm rãi thổi qua tóc, đuôi tóc quét qua gò má có chút ngứa.
Cô ngạc nhiên nhìn chằm chằm đốm lửa nhỏ lập lòe ở tòa nhà đối diện, hóa ra cũng có người giống như cô, nửa đêm 11 giờ ở ban công tận hưởng thời gian cuối ngày.
Sau khi những cảm xúc bị đè nén trong lòng cô được thả lỏng, Lâm Miên đã làm một hành động mà chính cô cũng không thể hiểu nổi.
Dùng điếu thuốc sắp cháy hết cô viết lên không trung "Hi", tia lửa lóe lên trong bầu trời đêm tối tăm rồi biến mất, nhận ra bản thân có chút mất kiểm soát, cô dập tàn thuốc rồi đóng cửa sổ lại.
Kéo chặt rèm cửa sổ lại, sau đó nằm xuống, mơ về tương lai tươi sáng rực rỡ.
Chứ không giống như hiện tại.
"Em nói này anh Trì, rốt cuộc khi nào anh mới về Bắc Kinh?" Trì Khâm tựa trên ban công nghe điện thoại.
Anh thu lại ánh mắt nhìn chằm chằm vào tòa nhà đối diện, giọng điệu thờ ơ "Ai nói tôi muốn về?" "Anh trai của anh cũng chỉ nhất thời tức giận mới đưa anh qua bên đó một thời gian thôi, anh thật sự không về à?" "Không về." Trì Khâm nhìn ánh đèn yếu ớt đã tắt "Giang thành cũng không tệ." Người bên kia điện thoại hỏi "Có ý gì?" "Xem mấy cặp yêu nhau hôn môi cũng rất thú vị, được chưa?" Trì Khâm cầm điếu thuốc giữa ngón tay nói chuyện với người bên kia.
"Xem người ta hôn?" Trì Khâm dừng một chút, phản ứng lại, khẽ nhếch môi "Đúng vậy." Trước mắt, anh nhớ tới bóng dáng cô nằm bên cửa sổ, mặc váy ngủ có dây màu trắng.
Nếu cô không sở hữu khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu thì chắc có lẽ cô cũng nhìn giống như một bóng ma giữa đêm rồi.
Anh bật điện thoại lên, lướt một số các mục trong danh bạ lên, chạm vuốt vài lần rồi lại ném nó về cạnh gối.
Trì Đi hỏi xem có nữ sinh nào tên Miên Miên học lớp 1 2 không Trong một tòa nhà dân cư nhỏ, bóng đèn đường ngăn cách hai khung cảnh hoàn toàn khác nhaụ Khi một bên ngủ say, hơi thở của bên kia trở nên nhớp nháp.
Trì Khâm thấy mình vẫn ngồi trước cửa sổ cao từ trần đến sàn ban công, cô gái đối diện nằm trên cửa sổ thổi gió vào, chiếc váy ngủ mỏng màu trắng để lộ xương quai xanh mảnh mai của cô, cùng chiếc nơ cột lỏng lẻo.
Cô gái vẫy tay với anh.
Chiếc nơ ở một bên của váy đã hoàn toàn được nới lỏng, Trì Khâm có thể nhìn thấy rõ toàn bộ ngực của cô, làn da của cô rất trắng, trắng nõn mịn màng dưới ánh sáng mờ ảo.
Một bên ngực vẫn còn ở trong lớp áo, bên kia đung đưa bên cửa sổ khi cô di chuyển.
Bụng dưới Trì Khâm có chút căng cứng, cô gái vô thức kéo quần áo lại, thân hình đang tựa ra ngoài cửa sổ rút về, ngồi xổm trên mặt đất giống như lúc ở trong lớp học đó.
Trì Khâm chưa bao giờ cảm thấy tầm nhìn ban đêm của mình tốt như vậy, không bỏ sót bất cứ


⬅ Trước Tiếp ➡