Chương 16
tóc ngắn không đẹp đâụ" Văn Xu Xu cuộn tròn lại ngồi trên ghế sofa.
Cô mặc áo dài tay màu đen và quần dài rộng màu xám.
Đây là đồ Tang Kỳ Lương mua cho cô, không ngờ nó lại vừa vặn như vậy.
Tùng Kinh Phó lấy máy tính ra, trước mặt cậu cũng đã có thêm một cốc cà phê.
Sau khi Tang Kỳ Lương sấy khô tóc cho Văn Xu Xu thì cất máy sấy đi.
Người đàn ông đi đến trước mặt Tùng Kinh Phó, cúi xuống và hôn lên má Tùng Kinh Phó.
Văn Xu Xu hé mắt nhìn hai người họ.
Tang Kỳ Lương đã vào phòng tắm để tắm, Tùng Kinh Phó thì xem máy tính.
Cậu uống một ngụm cà phê, rồi cậu đột nhiên hỏi cô "Chiêm Hoành Bá là gì của em?" Văn Xu Xu vừa nghe thấy cái tên này lập tức ngẩng đầu lên nhìn Tùng Kinh Phó.
Mắt Tùng Kinh Phó tối sầm lại, nụ cười của cậu đã không còn chạm đến đáy mắt.
"Cậu ấy là người tôi thầm mến hồi cấp ba." Văn Xu Xu ôm chặt hai đầu gối mình, cô đang cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống thấp nhất.
Tùng Kinh Phó lại uống một ngụm cà phê "Em còn thích cậu ta không?" Văn Xu Xu lén nhìn Tùng Kinh Phó một cái.
Cậu là gay, lại không thích phụ nữ.
Hiện tại, cậu chỉ xem cô như một con búp bê để nuôi.
Nếu cô nói thích.
Cậu sẽ ghét bỏ và bỏ rơi cô.
Văn Xu Xu nói nhỏ "Thích.." Bóng đèn nhà bếp đột nhiên vỡ tan.
Văn Xu Xu sợ đến mức trốn vào góc ghế sofa và không dám nhúc nhích nữa.
Tùng Kinh Phó nhìn cô gái yếu đuối đang bị dọa sợ trước mặt "Nếu để anh biết em còn liên lạc với cậu ta, anh sẽ bắt em đi cưỡi ngựa gỗ điện Để em bị nện đến hư." "Bọn anh không biết thương xót phụ nữ đâu Em có muốn thử không?" Văn Xu Xu lại bị dọa sợ đến phát khóc, nước mắt cô cứ rơi mãi.
Tang Kỳ Lương vừa ra khỏi phòng tắm đã thấy Văn Xu Xu đang trốn ở một góc trên ghế sofa và khóc "Em lại chọc A Kinh tức giận à?" Anh đi vào bếp, mở tủ lạnh và lấy ra một chai nước đá.
Anh ngửa cổ uống hết nửa chai, còn tiện tay dọn dẹp sạch sẽ mảnh thủy tinh vỡ trên sàn nhà.
Vào buổi tối, Văn Xu Xu ngủ không yên giấc.
Cô thường xuyên giật mình tỉnh dậy.
Tang Kỳ Lương vén áo cô lên để xoa lưng cho cô, đến khi cơ thể Văn Xu Xu cảm thấy tê dại và thoải mái thì ý thức của cô cũng bắt đầu mơ hồ, giấc ngủ cũng yên ổn hơn một chút.
Tùng Kinh Phó cũng đưa tay vào áo cô và xoa nắn hai bên ngực.
Tuy cơ thể cô nhìn thì nhỏ nhắn đấy nhưng ngực lại khá lớn.
Sáng sớm, Văn Xu Xu mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Tùng Kinh Phó.
Cô nhẹ nhàng đẩy cánh tay đang đè lên người mình ra.
Văn Xu Xu rời giường, khẽ khàng đứng lên, bước qua người Tang Kỳ Lương.
Cô rón rén bò đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trời lại mưa to.
Mấy ngày nay, trời cứ mưa mãi.
Thời tiết âm u, cô nhìn đồng hồ trên tường, đã bảy giờ sáng.
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh nhạt vang lên bên cạnh cô "Em đang nhìn gì vậy?" Văn Xu Xu giật mình quay đầu lại nhìn.
Tóc Tùng Kinh Phó có hơi rối, thân trên cậu không mặc áo, làm lộ ra thân hình cao lớn vạm vỡ với làn da trắng của cậụ Cậu đứng dậy, tìm một chiếc áo dài tay màu đen mặc vào.
Tùng Kinh Phó thấy cô không trả lời, lại hỏi lại lần nữa "Em đang