Vừa giơ tay lên, hai cảnh sát đứng bên cạnh cô bỗng nhiên đổi sắc mặt.
Một đám người cũng đột nhiên nhìn ra cửa, sau lưng An Hảo truyền tới thanh âm trong trẻo lạnh lùng.
“Thực tế tư pháp hình sự nước ta, hình như không thường gặp phán quyết vô tội, mấy vị định làm trường hợp đặc biệt?”
Một khắc nghe thanh âm kia. Mẹ Hứa sửng sốt, ngước mắt nghi hoặc nhìn người đàn ông đứng trước phòng thẩm vấn kia.
Cường đại như cô mà cam chịu bị hệ thống sai bảo? Cứ thử xem mèo nào cắn mỉu nào!
Câu chuyện Xuyên không - Đam mỹ 'tấu hài' mạnh mẽ, vừa sảng khoái vừa ngọt ngào
Nữ cảnh sát đơn thuần bảo vệ tổng giám đốc mặt lạnh, chuyện dở khóc dở cười gì đây?
Cá tính mạnh mẽ, nhan sắc thuần khiết, nhưng cô lại bị trói buộc bởi 1 hợp đồng
An Hảo cũng vì giọng nói trong trẻo lạnh lùng của người nọ mà theo bản năng chợt xoay người, chỉ thấy Tả Hàn Thành sắc mặt bình tĩnh vào cửa, đang khiếp sợ anh lại tới thật, đồng thời nhìn thấy hai cảnh sát tư pháp sau lưng anh, cô lại sững sờ.
Mẹ Hứa cảm thấy người đàn ông này hơi lạ mắt, đang muốn cao giọng hỏi anh là ai, nhưng sau lưng truyền tới thanh âm tức giận, bà hoảng sợ, không dám trực tiếp hỏi ra.
Quay đầu, nhìn thấy chồng mình kinh ngạc đứng lên đi nhanh tới: “Tả tiên sinh, tại sao ngài ở đây?”
An Hảo không hiểu tình hình này, vừa rồi cô còn bị thân hình đàn bà trung niên của phu nhân dũng mãnh đó bao phủ, trên cánh tay căng thẳng, đột nhiên bị kéo đến bên cạnh người đàn ông từ trên trời giáng xuống.
Cúi đầu nhìn tiểu nha đầu mặc đồng phục chống đối, mi tâm tuấn tú của Tả Hàn Thành giật giật, chốc lát bình tĩnh nhìn về phía bọn họ.
“Hứa tổng, rất vui gặp ông.”
“Không dám không dám!”
Trong nháy mắt Ba Hứa liền sửa thái độ, khi nhìn thấy Tả Hàn Thành xuất hiện còn kinh ngạc và sợ hãi hơn nhìn thấy Cố Thị trưởng.
Thấy Tả Hàn Thanh dùng tư thế bảo vệ An Hảo có hoàn toàn không xứng với thân phận của anh ở bên cạnh, lúc này lại hoảng sợ vội hỏi: “Tả tiên sinh, đây… đây là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ giữa ngài và Cố… nữ sinh này có quan hệ gì?”
Một tay Tả Hàn Thanh khoác lên vai An Hảo, thân hình An Hảo lập tức cứng đờ, nhưng nhất thời không dám lỗ mãng, chỉ len lén ngước mắt nhìn một bên mặt của người đàn ông.
Anh đến thật.
Thật ra nghiêm túc mà nói, cô và anh cũng xem như là người xa lạ, anh tới, đầu tiên là cô kinh ngạc, hơn nữa còn có cảm kích.
“Không phải muốn gặp gia trưởng của Cố An Hảo sao?” Thanh âm Tả Hàn Thành lãnh đạm.
Lúc này Hiệu trưởng rốt cuộc tỉnh ngộ, thành phố A lớn như vậy, còn có mấy người họ Tả sẽ được chào đón cẩn thận như thế?
Lúc này liền biết, người đàn ông khí thế bất phàm trước mắt chính là nhân vật khó chọc nhất thành phố A trong truyền thuyết.
Ý thức được điểm này, Hiệu trưởng cũng vội vàng tiến lên: “Chẳng lẽ Tả tiên sinh là người giám hộ bạn học Cố An Hảo?”
An Hảo lúc này đã hóa đá, cảm nhận được tầm mắt người đàn ông bên cạnh nhàn nhạt lướt qua, da đầu tê dại, không lên tiếng.
Sau đó, nghe trong giọng nói bình tĩnh của anh mang theo chút cười giễu cợt: “Có thể nói vậy.”
Chồng mới cưới cũng được xem là một trong người giám hộ, dĩ nhiên có thể nói như vậy.
An Hảo mơ hồ, Tả tiên sinh gì? Tả tiên sinh là nhân vật thế nào? Một tháng trước cô mơ hồ gả cho ai?
Nghe câu trả lời, chân ba Hứa lại mềm nhũn, đang muốn tiến lên nói vài lời khen, nhưng nghe thấy câu kế tiếp của Tả Hàn Thành, bước chân liền cứng đờ.