An Hảo bật dậy, chồm người qua định ấn nút mở khóa xe.
“Cố An Hảo, em vẫn chưa chịu an phận.”
Bởi vì tư thế hiện tại, cô không thể ổn định thân thể, lập tức bị cánh tay anh ôm lấy ngang hông, thân thể trực tiếp ngã vào người anh.
Mùi hương mát mẽ dễ chịu trên thân thể người đàn ông phả vào mũi cô, bầu không khí trong xe ấm áp, tràn đầy hơi thở xa lạ mà độc nhất của anh.
Thân thể An Hảo cứng đờ, lúc hoàn hồn thì cả người đã ngã vào thân thể anh, sau đó hô to định thoát khỏi sự khống chế của anh, rõ ràng tay anh không dùng nhiều lực cho lắm, nhưng vẫn có thể khắc chế được các động tác giãy giụa và ra quyền của cô.
Không dùng được hết sức lực, bị cưỡng chế áp vào ngực anh, tức giận ngẩng đầu lên, không ngờ rằng khuôn mặt anh tuấn kia lại sát đến vậy.
Cô trợn to mắt nhìn anh, cằm liền bị ai đó bắt lấy, anh áp sát mặt đến, sau đó, môi hai người cách nhau càng ngày càng gần.
“Tả Hàn Thành!” Phát hiện không phải anh đang trêu chọc mình, An Hảo lập tức kêu to: “Tôi cảnh cáo anh! Anh đặc biệt... ưm...”
Đôi môi mềm mại, ấm áp chiếm hữu cánh môi cô, buộc cô nuốt lại những lời định nói ra.
Suy nghĩ bị đông cứng, cô mở to mắt, chống lại đôi mắt sâu thẳm dường như lúc nào cũng có thể cuốn cô vào đó.
Tim bỗng nhiên nhảy loạn trong lòng ngực, dường như có thể nghe cả tiếng tim đập.
Trong lúc cô còn ngây ngẩn, Tả Hàn Thành đã buông cô ra, khi nhìn thấy cô gái nhỏ đang đỏ bừng mặt tựa như bị kích thích, anh liền hứng thú nheo mắt.
Ngón tay vuốt ve cằm cô, khẽ bóp chiếc cằm trơn nhẵn mềm mại: “Sao lại ra vẻ như đang bị cướp đi nụ hôn đầu vậy? Em trinh liệt như vậy sao? Lần trước ở trong quán bar, ai đã giống như một tiểu yêu tinh quấn lấy tôi?”
Nhưng vẻ mặt cô hiện tại lại vô cùng chân thật, dường như chưa từng làm loạn qua với người đàn ông nào, ánh mắt Tả Hàn Thành dần dần có chút hứng thú.
Cho đến khi An Hảo lấy lại tinh thần, bỗng nhiên cô nâng tay lên che miệng, mặt đầy bi phẫn trợn to mắt, thả tay xuống liền mắng to: “Tả Hàn Thành! Anh là một tên cầm thú!”
Cô định thoát khỏi lồng ngực anh lần nữa, rõ ràng cô đã học Tae Kwon Do năm năm, nhưng lại bị anh khống chế dễ như trở bàn tay, cô hận đến nỗi muốn cắn chết anh.
Cô đang chật vật muốn thoát khỏi Tả Hàn Thành. Ra tay muốn tấn công vào mặt anh, trong nháy mắt đã bị anh khống chế cổ tay.
“Có cần anh dùng cách trực tiếp hơn để nhắc nhở thân phận hiện tại của em không?”
Người đàn ông bắt lấy cổ tay cô, trong con người u ám đều là bóng dáng đang giương nanh múa vuốt của cô.
Lúc này An Hảo mới chú ý tới trong lúc mình giãy giụa đã ngồi lên đùi anh, bây giờ cổ tay bị anh chế trụ, nửa người trên dán vào ngực anh, tư thế này muốn có bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu.
Cô cứng đờ, dùng sức rút tay về, tức giận từ trong ngực anh lui ra ngoài.
Cũng may Tả Hàn Thành không cưỡng ép cô thế nào, mặc cho cô lui về ngồi ghế bên cạnh.
Kính chiếu hậu trong xe, sắc mặt người đàn ông như thường, quần áo trên người bị cô giãy giụa nửa ngày vẫn chỉnh tề sạch sẽ.
Nhìn lại An Hảo ngồi bên cạnh, thay đổi tác phong phách lối vô vị thường ngày, mặt đỏ bừng, sửa sang quần áo hơi xốc xếch, bỗng nhiên kéo áo khoác anh đắp lên đùi mình, đề phòng nghiêm ngặt người đàn ông bên cạnh, sợ anh dùng cách trực tiếp hơn đối với mình.
Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi: Cô đã từng giữ anh trong một góc tâm hồn mình, nhưng với anh, nó chỉ là mảnh vỡ vụn mong manh
Người đàn ông đẹp trai lạnh lùng ném tờ chi phiếu vào vào mặt, yêu cầu cô kết hôn. Nhưng đằng sau sự lạnh lùng có 1 bí mật...
Em chính là ánh sáng của anh, vạn năm không bao giờ đổi thay, bây giờ và mãi mãi.
Gần 2 triệu lượt đọc cho bộ fanfic Vkook có ngược có ngọt: Bởi vì chia xa là để nhận ra tình yêu lớn đến đâu
Nhìn ra cô đề phòng, thậm chí là sợ hãi, Tả Hàn Thành không nói gì, bỗng nhiên cúi người.
Nhìn anh đến gần mình lần nữa, một khắc anh cường thế chèn ép đến, An Hảo lập tức rục cổ, co người vào ghế.